Gió đêm rít gào từng cơn, tựa hồ đang châm biếm, lại như mang theo nỗi bi thương ai oán. Đêm nay tại Mộ phủ sóng ngầm cuộn trào, chẳng hề thái bình. Tiểu viện của Mộ Tử Hàn nằm ở nơi hẻo lánh, tuy chịu chút thiệt thòi về địa thế nhưng lại chiếm được phần thanh tịnh, không nghe thấy nửa điểm động tĩnh huyên náo.
A Vô mang theo một thân hàn khí từ bên ngoài bước vào, trù trừ đứng trước cửa phòng Mộ Diễn một lát, bước chân chần chừ muốn lui, cuối cùng cậu ta quyết định quay đầu đi sang gian phòng bên cạnh vẫn còn sáng đèn.
Tiếng gõ cửa “cộc cộc” vang lên giữa đêm khuya thanh vắng. Vào giờ này mọi ngày, Mộ Tử Hàn sớm đã nghỉ ngơi, nhưng hôm nay vết thương do ngã đau đớn khiến nàng trằn trọc khó ngủ, vừa nghe thấy động tĩnh bèn khoác ngoại y, bước ra khỏi phòng.
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của người tới, nàng khẽ nhíu mày. A Vô vội vàng khép cửa, hạ giọng bẩm báo: “Tiểu thư, sài phòng bên kia xảy ra chuyện rồi. Quản gia thân cận bên cạnh lão gia ban ngày đã cố ý chi phối người canh gác sài phòng đi nơi khác, lén lút sắp xếp cho Lư Thận gặp gỡ người ngoài. Cũng không biết bọn họ đã bàn bạc những gì, chỉ biết sau đó Lư Thận phát điên đánh người, dẫn đến việc sẩy chân rơi xuống nước.”
Thấy Mộ Tử Hàn im lặng lắng nghe, A Vô nói tiếp: “Hiện tại Lư Thận đã tắt thở. Trong phủ đang sai người ra ngoài đặt quan tài, mua sắm nến trắng, cờ tang, lại còn muốn thiết lập linh đường ngay tại sương phòng mà Lư Thận từng ở trước kia.”
Nghe được tin dữ, Mộ Tử Hàn không khỏi rùng mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng có bất ngờ không? Cũng không hẳn. Chỉ là trong lòng dâng lên nỗi bi lương môi hở răng lạnh. Chuyện này e rằng không thoát khỏi liên quan đến Mộ Chính. Nàng đi qua đi lại trong phòng, ánh mắt trầm xuống, chợt nhớ tới một việc quan trọng bèn hỏi: “Người của Lư gia khi nào thì tới?”
A Vô cung kính đáp: “Bẩm tiểu thư, ước chừng là lúc trời sáng, cửa thành vừa mở bọn họ sẽ vào ngay.”
Như vậy vừa vặn đánh cho Mộ Chính một đòn trở tay không kịp. Mộ Tử Hàn nhẩm tính, hiện tại cách giờ mão chỉ còn hai canh giờ, sắp rồi.
Trời vừa sáng, những yêu ma quỷ quái kia đều phải hiện nguyên hình. Nàng vẫn còn nhớ rõ sự chua ngoa đanh đá của người Lư gia.
Mẫu thân của Lư Diễm là Lư thị, tẩu tử là Lư mẫu, đều chẳng phải hạng người dễ chọc. Mộ Tử Hàn nhớ lại năm ngoái, cả đại gia đình bọn họ kéo đến “đánh gió thu”, vòi vĩnh đủ đường.
Lư thị mặc y phục của phú bà, trên đầu cài trâm vàng thô kệch, dung tục không chịu nổi, lúc nào cũng cao ngạo ngẩng đầu, tự cho mình là giỏi giang mà răn dạy nàng: “Tiên phu nhân Liễu thị chết sớm cũng là chuyện tốt, để lại một đứa nhi tử bệnh tật, một đứa nữ nhi mệnh cứng, nếu không thế nào cũng bị đôi nhi nữ này làm cho liên lụy. Ngươi chính là Mộ Tử Hàn sao? Nhớ kỹ cho kỹ, ngươi là kẻ phải kiếm cơm dưới tay kế mẫu, liệu hồn mà an phận, phải biết thân biết phận rằng ngươi chẳng qua chỉ là một món hàng lỗ vốn mà thôi.”
Ký ức ùa về, còn có cả Tiểu Lư thị kia nữa. Đôi mắt bà ta cứ đảo quanh trên người nàng, tỏ vẻ cảnh giác cao độ như sợ Mộ Tử Hàn để mắt đến nhi tử mình, mở miệng là lời lẽ cay nghiệt: “Dáng dấp cũng không tệ. Nhưng đừng có ỷ vào vài phần nhan sắc mà lượn lờ trước mặt nhi tử ta, nhà tử tế cưới vợ là cưới hiền đức, loại người như ngươi không xứng với nó đâu.”
Nếu hai người này tới nơi, biết được “mệnh căn” quý giá của bọn họ đã chết, không biết sẽ náo loạn thành cái dạng gì. Còn có Lư Diễm, người đầu ấp tay gối lại là hung thủ gϊếŧ người, Lư Diễm lại chọn làm tòng phạm, cũng không biết những ngày tháng sau này có bị ác mộng quấy nhiễu hàng đêm hay không.
Mộ Tử Hàn rũ mắt, che giấu tia trào phúng nơi đáy mắt, phất tay nói: “Ngươi lui ra đi ngủ đi, trời sáng e là sẽ có kịch hay để xem.”
Trời tờ mờ sáng, một chiếc xe ngựa đơn sơ chậm rãi lăn bánh trên quan đạo hướng về kinh thành. Bên ngoài gió lạnh thấu xương, nam nhân đánh xe lạnh đến mức liên tục hà hơi, trần thiết trong xe cũng vô cùng đơn giản.
Tấm rèm vải thô sơ không ngăn được hàn khí, người bên trong dù đắp chăn bông dày vẫn rét run cầm cập. Lư mẫu nhìn nam nhân đang đánh xe bên ngoài, không kìm được lòng xót xa bèn lên tiếng: “Đương gia, hay là dừng lại một chút, ngươi vào trong này sưởi ấm thân thể đi.”
Lão Lư thị đã có tuổi quấn chặt chiếc áo bông hoa hòe, đường xá xa xôi lặn lội tới đây, ăn không ngon, mặc không ấm khiến hốc mắt trũng sâu, tướng mạo càng thêm phần khắc nghiệt.