Hồ nước này rất sâu, mặt hồ lại đóng một lớp băng dày, Lư Thận rơi xuống đó dù có biết bơi thì tứ chi cũng bị cái lạnh làm cho đông cứng, làm gì còn sức lực mà vùng vẫy, vớt được xác lên đã là may rồi.
Lư Diễm nào chịu nghe những lời giải thích ấy, bà ta càng không chấp nhận việc Lư Thận tự làm tự chịu, chỉ thét lên một tiếng chói tai đầy oán hận: “Nô tài đáng chết! Các ngươi đúng là đáng chết!”
“Đủ rồi!”
Tiếng quát uy nghiêm của Mộ Chính vang lên cắt ngang màn khóc lóc thảm thiết. Ông ta sải bước tiến vào, phất tay ra hiệu cho quản gia dẫn tất cả nô tài lui xuống.
Gió lạnh rít gào quất vào mặt đau rát, vầng trăng lạnh lẽo treo lơ lửng trên cao soi rọi khung cảnh thê lương, bốn bề tối đen chỉ còn lại ánh đèn l*иg hắt hiu trên mặt đất.
Đáy mắt Mộ Chính không hề có chút hơi ấm, ông ta bước qua thi thể ướt sũng của Lư Thận, chắp tay đứng nhìn Lư Diễm đang vật vã dưới đất.
Lư Diễm ngước đôi mắt sưng húp lên nhìn phu quân, nức nở: “Lão gia, thϊếp thân chỉ có mỗi một đứa cháu trai này. Lúc nó đến vẫn còn khỏe mạnh, giờ thϊếp biết ăn nói sao với Lư gia đây?”
Nơi này không còn người ngoài, Mộ Chính cũng chẳng cần giữ kẽ, ông ta cười lạnh một tiếng, giọng nói sắc như dao: “Vậy ngươi đoán xem, nó rời khỏi sài phòng là định đi tìm ngươi cầu xin, hay là đi tìm ai?”
Lư Diễm sững người, trong đầu thầm nghĩ chắc chắn nó đi tìm Mộ Như Nguyệt. Mộ Chính hơi cúi người, một tay bóp chặt cằm Lư Diễm ép bà ta ngẩng lên, gằn từng chữ: “Ta đã định xong hôn sự cho Như Nguyệt rồi, là Phương đại nhân. Phương đại nhân thích nhất là thiếu nữ trẻ tuổi, cũng không để ý chuyện nó thất trinh trước khi cưới. Nếu ngươi dám làm hỏng việc, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi.”
Tiếng khóc của Lư Diễm nghẹn lại trong cổ họng. Phương đại nhân? Vị quan lớn có sở thích quái đản chốn phòng the, nghe đồn khi hành phòng thường dùng roi da đánh đập nữ nhân để trợ hứng, ngay cả kỹ nữ lẳиɠ ɭơ trong thanh lâu cũng khϊếp sợ không dám tiếp khách này.
Hắn ta tuy trẻ hơn trượng phu của Mộ Như Liên nhưng cũng trạc tuổi Mộ Chính, chẳng phải vẫn là một lão già hay sao. Như Nguyệt nhà bà ta thân thể kiều quý, làm sao chịu nổi sự giày vò tàn bạo ấy, sớm biết như thế thà gả cho cháu trai bà ta còn hơn.
Lư Diễm hoảng loạn lắc đầu phản đối: “Không được! Lão gia, Như Nguyệt là cốt nhục của ngươi, sao ngươi nỡ lòng hại nó?”
“Hại?” Mộ Chính hừ lạnh, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt: “Kẻ có thể hại nó chỉ có chính bản thân nó mà thôi.”
Chẳng phải do Mộ Như Nguyệt không biết liêm sỉ, đường quang không đi lại cứ đâm đầu vào bụi rậm hay sao. Ông ta buông cằm Lư Diễm ra, đứng thẳng người phủi tay như vừa chạm phải thứ gì dơ bẩn: “Phương đại nhân có giao tình thâm sâu với lại bộ thượng thư, nhờ mối quan hệ này, ngày ta thăng quan tiến chức đã ở ngay trước mắt. Ta không phải đến cầu xin ngươi gật đầu, Lư Diễm, ngươi phải hiểu cho rõ, ta là đang thông báo cho ngươi biết. Cho nên, đứa cháu trai ngoan của ngươi, bắt buộc phải chết.”
Lư Diễm nín bặt, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Một suy đoán đáng sợ khiến bà ta không dám nghĩ sâu bỗng trỗi dậy, cảm giác hụt hẫng tựa như bước chân vào hầm băng vạn trượng.
Hai mắt bà ta dại đi, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, miệng lẩm bẩm: “Nó đang yên đang lành sao lại đánh ngất hạ nhân? Là ngươi… cái chết của nó… là do ngươi…”
Mộ Chính nhìn người đàn bà dưới chân bằng ánh mắt thương hại pha lẫn chán ghét, lạnh lùng phán: “Thứ ngu xuẩn không biết điều. Lư Diễm, khôn hồn một chút, ngươi chỉ có dựa vào ta mới có ngày tháng tốt đẹp. Một đứa con cháu Lư gia không lên được mặt bàn làm sao quan trọng bằng tiền đồ của Mộ gia? Trước kia ta nể mặt ngươi, nhắm mắt làm ngơ chuyện ngươi lén lút lấy của cải về cho nhà mẹ đẻ, nhưng ngươi đừng quên, ngươi là phụ nữ đã xuất giá, là người của Mộ gia.”
Dứt lời, giọng điệu ông ta bỗng chốc thay đổi, tỏ vẻ thương cảm giả tạo: “Đứa trẻ này xảy ra chuyện ở Mộ gia, chi bằng cứ khâm liệm tại đây đi. Ta thân là dượng cũng sẽ cho nó đủ thể diện, lo liệu hậu sự thật phong quang.”
Ông ta tính toán vô cùng hoàn mỹ, Lư gia ở tận Thành Châu xa xôi, chạy tới đây cũng mất một hai ngày đường. Trời tuy lạnh nhưng thi thể để lâu cũng sẽ bốc mùi, đến lúc đó ai còn đòi mở quan tài để ngỗ tác khám nghiệm tử thi nữa?
Mọi chuyện cứ thế mà chôn vùi theo cái chết của Lư Thận, dọn đường sạch sẽ cho Mộ Như Nguyệt bước lên kiệu hoa của Phương phủ.