Chương 35: Kẻ Có Thể Hại Nó Chỉ Có Chính Bản Thân Nó Mà Thôi (1)

Chuyến hồi phủ lần này nàng ngồi xe ngựa, tấm màn trướng dày rủ xuống ngăn cách gió tuyết thấu xương bên ngoài, không gian bên trong ấm áp hơn hẳn bộ niễn ban sáng.

Mộ Tử Hàn tựa người vào vách xe, thầm nghĩ đây có lẽ là do Chu Cảnh sắp xếp, hoặc giả nếu không phải y thì cũng là đám thuộc hạ bên dưới khéo léo suy đoán thánh ý mà lo liệu chu toàn.

Xe dừng trước cổng Mộ phủ, nàng vén rèm bước xuống, tuyết rơi dày đặc phủ trắng lối đi dù gia nhân đã quét dọn không ngơi tay.

Sợ trơn trượt động đến vết thương, nàng di chuyển vô cùng cẩn trọng, nhờ vậy mà dáng đi khác thường cũng không bị ai nhìn thấu.

Vừa thấy bóng dáng nàng, A Vô đã nhanh nhảu đón lời: “Tiểu thư đã về. Thiếu gia vừa mới an giấc, tiểu nhân tính toán thời gian người sắp hồi phủ, sợ người lạnh nên đã đốt sẵn chậu than trong phòng.”

Mộ Tử Hàn gật đầu tỏ ý đã biết, nàng nhận lấy thuốc trị thương từ tay A Vô, hạ giọng căn dặn cậu ta tuyệt đối không được để lộ chuyện này ra ngoài.

Trở về phòng riêng, nụ cười gượng gạo trên môi nàng lập tức tắt ngấm, bàn tay vô thức đưa lên chạm nhẹ vào vết sưng sau gáy, cơn choáng váng ập đến khiến l*иg ngực dâng lên cảm giác buồn nôn khó tả.

Nàng cởi bỏ áo choàng, áo bối tử lót lông cùng đai lưng, để từng lớp y phục trượt dài xuống bờ vai gầy guộc, cuối cùng chỉ còn lại lớp nội y mỏng manh phô bày tấm lưng bầm tím ghê người. Cú ngã kia khiến nàng bị thương không nhẹ, vậy mà trước mặt người ngoài, nàng lại cắn răng chịu đựng chẳng thốt ra nửa lời kêu than.

Mộ Tử Hàn khẽ thở dài, dốc lọ thuốc ra tay, nén đau đớn khó khăn tự mình xoa bóp. Ngoài tấm lưng, nơi trước ngực vốn đang độ trổ mã cũng đau nhức không thôi, bình thường tự mình chạm vào đã thấy khó chịu, huống hồ còn bị Chu Cảnh va mạnh như vậy.

Ký ức về khuôn mặt tuấn mỹ vùi vào lòng mình chợt ùa về, rõ ràng nàng mặc y phục rất dày nhưng hơi ấm từ đôi môi mỏng của y tựa hồ vẫn len lỏi, thiêu đốt tận tâm can.

Hình ảnh ấy khiến tay nàng run lên, suýt chút nữa không cầm vững lọ thuốc, vội vàng ôm lấy mặt để xua đi những suy nghĩ rối ren.

Mộ phủ ban ngày tĩnh lặng như tờ, viện tử này trước kia vốn bị lãng quên nay nô tài đi ngang đều vô thức nhẹ bước chân, A Vô ngồi ngủ gật ngoài cửa phòng Mộ Diễn, đầu bếp trong tiểu trù phòng tất bật chuẩn bị thiện thực, mọi thứ diễn ra êm đềm đến lạ.

Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, sự tĩnh mịch ấy bị xé toạc bởi tiếng khóc than ai oán của Lư Diễm vọng lại từ phía hồ nước, khiến người nghe lạnh toát sống lưng.

Nghe tin Lư Thận đánh ngất nô tài canh cửa lén chạy ra ngoài rồi trượt chân ngã xuống hồ chết đuối, bà ta lồm cồm bò dậy khỏi giường, tóc tai rũ rượi lao tới hiện trường.

Lúc bà ta đến nơi, hạ nhân Mộ gia đang trục vớt thi thể, Lư Thận được đưa lên bờ thì toàn thân đã cứng đờ, khí tuyệt từ lâu. Trước mắt Lư Diễm tối sầm, bà ta lao đến ôm chặt lấy cái xác lạnh lẽo kia mà gào khóc, bà ta hận Lư Thận hủy hoại danh tiết con gái mình nhưng chưa từng muốn hắn phải chết, Lư gia chỉ có mỗi một mống độc đinh này, thế là tuyệt hậu rồi.

Lư Diễm đau lòng đến mức co giật, không tin vào sự thật bèn sai người mời thái y, nhưng đại phu đeo hòm thuốc tới chỉ nhìn thoáng qua liền lắc đầu bẩm: “Phu nhân, biểu thiếu gia khí tuyệt đã lâu, xin người nén bi thương.”

Đôi mắt Lư Diễm đỏ ngầu vằn lên những tia máu, bà ta gào lên mắng nhiếc lang băm rồi quay sang trút giận lên đám hạ nhân. Lư Thận thân thể vốn cường tráng, chỉ là do tuổi trẻ ngông cuồng ham mê tửu sắc nên thận khí có chút hư hao, sao có thể dễ dàng bỏ mạng như vậy.

Bà ta điên cuồng đạp mạnh vào tên nô tài canh giữ sài phòng, quát lớn: “Nói! Các ngươi trông coi biểu thiếu gia kiểu gì vậy hả?”

Hai huynh đệ canh giữ sài phòng sợ hãi quỳ rạp xuống đất. Buổi trưa Lư Thận còn nằm trên giường quấn chăn ra vẻ đại gia, kén cá chọn canh, mắng nhiếc bọn họ là lũ nô tài đáng chết, dọa nạt sau khi ra ngoài sẽ xử lý từng người một.

Khi ấy bọn họ chẳng để vào tai vì quản gia đã dặn không cần hầu hạ tử tế tên súc sinh này, nào ngờ sự thể lại thành ra thế này.

Tên nô tài run rẩy dập đầu bẩm báo: “Bẩm phu nhân, biểu thiếu gia nhân lúc huynh đệ chúng ta đưa cơm, bỗng nhiên phát điên dùng gậy gỗ đánh ngất đệ đệ ta rồi lén chạy ra ngoài. Tiểu nhân không ngăn được, đuổi theo suốt một đường, biểu thiếu gia càng chạy càng gấp, lúc này mới trượt chân rơi xuống hồ.”