Chương 34: Ngươi Dùng Loại Huân Hương Nào (2)

Thì sẽ ra ngoài gọi cung nhân vào dìu y. Mộ Tử Hàn không dám tiếp tục tự lượng sức mình nữa. May mắn là lần này Chu Cảnh không sao, nếu không, chỉ nghĩ đến hậu quả đáng sợ kia, nàng đã rùng mình sợ hãi.

Nhưng chưa đợi nàng nói hết câu, Chu Cảnh đã ra chiều suy nghĩ cho nàng lắm, buông một câu xanh rờn: “Đợi ngươi hồi phục rồi hãy cõng cô dậy.”

Cái gì? Ngài đang nói đùa sao? Mộ Tử Hàn vừa nghe đến chữ “cõng”, đôi mắt liền trợn tròn kinh ngạc. Nàng quay sang nhìn Chu Cảnh, nhưng trên mặt y chẳng có nửa điểm đùa cợt.

“Cõng ư?”

Chu Cảnh lộ vẻ bi thương: “Là cô làm khó ngươi sao?”

Đúng vậy! Nàng làm sao cõng nổi chứ! Ngài đường đường là một đấng nam nhi, sao có thể thốt ra những lời như vậy! Những lời ấy nghẹn ứ nơi cổ họng, nhưng nàng chẳng thể nào thốt ra.

Nàng muốn nói lại thôi, cuối cùng đành từ chối một cách uyển chuyển: “Điện hạ, sức lực dân nữ yếu ớt, e là lực bất tòng tâm. Vì an toàn của ngài, hay là để Tịch Thất vào hầu hạ.”

“Mộ tiểu thư.” Chu Cảnh vẫn kiên định giữ ý mình, ôn tồn nói: “Ngươi hiện tại không muốn truyền thái y là vì sợ người ngoài chê cười, cô há chẳng phải cũng như vậy sao? Cô thân là trữ quân, được người đời tôn sùng, thái sư thái phó dạy cô văn chương chữ nghĩa, tử sĩ hoàng gia đốc thúc cô luyện tập võ nghệ, nay lại sa cơ lỡ vận, rơi vào tình cảnh thảm hại này, chỉ có thể nương nhờ thuốc thang mà sống qua ngày.”

Y nói dối trơn tru đến mức suýt chút nữa lừa được cả chính mình, mà quên bẵng đi rằng đêm qua, chính y là kẻ bất chấp lời khuyên can của Tịch Thất, nửa đêm trèo lên mái nhà ngắm trăng, làm kinh động cả Đông Cung. Mộ Tử Hàn nghe vậy mà l*иg ngực thắt lại.

Nỗi bi thương ấy dường như tìm được sự đồng cảm. Lời nói của Chu Cảnh khiến sống mũi nàng cay cay. Nàng nhớ tới ca ca. Một thiếu niên lang tài hoa xuất chúng nhường ấy, lại bị bệnh tật hủy hoại, bao nhiêu lý tưởng hoài bão đều đứt gánh giữa đường. Ca ca như vậy, Chu Cảnh cũng lại như vậy.

Chu Cảnh thấy nàng im lặng, cứ ngỡ nàng không tin liền cảm thấy vô vị, chẳng buồn diễn trò nữa, định tự mình đứng dậy. Nhưng bên cạnh bỗng vang lên tiếng sột soạt. Giây lát sau, tay y bị một bàn tay to gan nắm lấy.

“Điện hạ.” Nụ cười của nàng tuy gượng gạo nhưng vẫn rạng rỡ như ánh dương: “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Dân nữ chưa bao giờ tin rằng người tốt lại không được trường thọ.”

Cũng giống như việc nàng không bao giờ chấp nhận chuyện Mộ Diễn sẽ có ngày rời bỏ nàng mà đi. Lời nàng nói đầy vẻ thành kính, nơi hai bàn tay chạm nhau truyền đến cảm giác êm ái dịu dàng.

Chu Cảnh thoáng ngẩn người, nhất thời quên cả việc hất tay nàng ra. Trên đời sao lại có nữ nhân ngu ngốc đến thế? Y nói gì nàng cũng tin. Y muốn mở miệng cười nhạo nàng, nhưng giây tiếp theo lại nhếch môi cười: “Người tốt sẽ trường thọ sao?”

Tiểu cô nương kiên định gật đầu. Chu Cảnh cười như điên dại trong lòng, nơi đáy mắt thậm chí còn ẩn chứa nét cuồng loạn. Đáng tiếc thay, câu nói này đối với y lại hoàn toàn vô dụng. Bởi vì y chưa bao giờ là một người tốt.

Một lúc sau, Mộ Tử Hàn nén đau đớn gượng dậy, chẳng màng chỉnh trang lại y phục đầu tóc, liền cúi người định đỡ Chu Cảnh. Có lẽ cảm thấy ức hϊếp nàng cũng chẳng thú vị gì, hoặc giả lương tâm y trỗi dậy, Chu Cảnh không làm khó nàng nữa. Y uể oải đứng dậy, sải đôi chân dài bước về phía giường Bạt Bộ.

Mộ Tử Hàn ngẩn người đứng chôn chân tại chỗ, trơ mắt nhìn Chu Cảnh nằm xuống, đắp chăn cẩn thận, chỉ để lại cho nàng một bóng lưng lạnh lùng. Ngẫm lại tác phong khiêm tốn nho nhã thường ngày của Chu Cảnh, chắc chắn y không đời nào trêu đùa nàng, suy đi tính lại, hẳn là y sợ nàng mệt nhọc.

Nàng mím môi bước lại gần: “Điện hạ, vậy dân nữ tiếp tục chép kinh văn, nếu có việc gì xin ngài cứ căn dặn.”

Đợi hồi lâu không thấy y lên tiếng, Mộ Tử Hàn quen lối cũ đi đến bên án thư đối diện ngồi xuống, tiếp tục chép phần kinh văn còn dang dở hôm qua. Nam nhân đang nhắm mắt giả vờ ngủ bỗng khẽ hừ nhẹ một tiếng: “Chép cho cẩn thận, hôm qua viết sai ba chữ đấy.”

Nét chữ thì xiêu vẹo, xấu đến mức thảm hại, quả thực khó mà bình phẩm nổi. Nhưng được cái câu nào cũng có hồi đáp ngoan ngoãn. Mộ Tử Hàn nghe y nói vậy, không khỏi nở một nụ cười rạng rỡ, khẽ đáp: “Vâng.”