Trong tẩm điện tĩnh mịch, tiếng hít thở khẽ khàng của thiếu nữ vang lên rõ mồn một. Mộ Tử Hàn vừa rồi to gan buông lời, nói xong lại chột dạ liếc nhìn nam nhân đối diện, nào ngờ bị Chu Cảnh bắt gặp ngay tại trận khiến nàng hoảng hốt vội quay đầu đi.
Thấy y im lặng hồi lâu không đáp, nàng cũng chẳng nản lòng, tâm ý đã quyết bèn cắn răng thưa: “Điện hạ cũng nên di dời long thể, để dân nữ dìu ngài đi nghỉ ngơi.”
Nàng gượng gạo chỉnh lại tư thế, gò má nóng bừng, rụt rè đặt tay lên thắt lưng Chu Cảnh. Do quá căng thẳng, nàng chẳng hề nhận ra thân thể nam nhân kia trong thoáng chốc đã căng cứng.
Những năm qua, tuy có A Vô gánh vác việc nặng nhọc, nhưng Mộ Tử Hàn cũng chẳng phải kẻ mười ngón tay không dính nước xuân.
Bàn tay nàng tuy không mềm mại như những thiên kim tiểu thư khuê các khác, song đông đến lại được dưỡng bằng loại cao chi thượng hạng mỗi hộp trị giá cả mười lượng bạc ròng, nên xúc cảm cũng coi là mịn màng.
Trong một khoảnh khắc, đáy mắt Chu Cảnh thoáng hiện lên sát ý, tựa hồ muốn bóp chết nàng ngay tức khắc. Nhưng chưa kịp ra tay, y đã thấy Mộ Tử Hàn dùng hết sức bình sinh mà vẫn chẳng thể lay chuyển y dù chỉ nửa phần.
Thật nực cười. Tâm trạng Chu Cảnh bỗng chốc vui vẻ trở lại, y ác ý dồn toàn bộ trọng lượng lên người nàng. Mộ Tử Hàn vốn đã mệt lả, bị y đè xuống như vậy liền bủn rủn tay chân, kéo theo cả y cùng ngã nhào xuống đất.
Chu Cảnh xưa nay nào biết sợ chết là gì, thậm chí y còn mong chờ xem sau cú ngã này, Đoan Mạc Hoàng biết chuyện sẽ xử trí ra sao. Y bình thản chờ đợi cơn đau khi va chạm với nền gạch lạnh lẽo, nhưng ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một lực đạo như bùng phát bất ngờ kéo y về phía trước.
Một tiếng động khô khốc vang lên. Giây phút chạm đất, Mộ Tử Hàn đã liều mạng dùng thân mình che chắn cho y. Lưng nàng đập mạnh xuống sàn, ngay cả cái gáy cũng va đập đau điếng.
Cảm giác đau đớn như thể xương cốt toàn thân đều vụn vỡ khiến nàng không kìm được mà bật ra tiếng rêи ɾỉ thống khổ. Chu Cảnh bị ép vùi mặt vào l*иg ngực mềm mại của nàng, trong mắt thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc. Tại sao nàng lại làm như vậy? Bởi vì, đó gần như là hành động theo bản năng của nàng.
Nén cơn đau thấu xương, Mộ Tử Hàn khó nhọc lên tiếng: “Điện hạ, ngài có thể đứng dậy được không?”
Nữ tử dưới thân y mềm mại tựa như không xương, nơi nào cũng êm ái, hương thơm trên cơ thể lại ngọt ngào dễ chịu. Chu Cảnh vẫn nằm yên bất động. Trong mắt y, con người chỉ chia làm hai loại: người sống và người chết, chẳng hề có sự phân biệt nam nữ.
Y ghé sát lại ngửi nhẹ, trầm giọng hỏi: “Ngươi dùng loại huân hương gì?”
Câu hỏi bất ngờ cùng hành động phóng túng này của y khiến Mộ Tử Hàn vừa đau đớn lại vừa thẹn thùng tột độ, toàn thân nóng bừng. Làn da lộ ra bên ngoài đỏ ửng, từ khuôn mặt, vành tai cho đến cần cổ đều nhuốm màu gấc chín, bộ dạng như muốn khóc mà không dám khóc. Thấy nàng im lặng, Chu Cảnh gặng hỏi: “Cô đang hỏi ngươi đấy?”
“Không… dân nữ không dùng.” Giọng nàng lí nhí, nhẹ tựa tơ trời. Trong nhà có người bệnh, nàng chưa từng dùng huân hương, ngay cả hương liệu cũng hiếm khi đυ.ng tới.
Chu Cảnh cũng chẳng nhất thiết phải biết câu trả lời. Thấy nàng ấp úng, y cảm thấy vô vị bèn lật người, gối tay lên đầu, nằm xuống bên cạnh Mộ Tử Hàn. Dù lười biếng chẳng buồn liếc nhìn nàng thêm một cái, nhưng lời nói thốt ra vẫn giữ vẻ khắc chế, nho nhã ôn nhu: “Có cần truyền thái y đến xem cho ngươi không?”
Bộ dạng Mộ Tử Hàn lúc này quả thực thảm hại. Trâm cài trên đầu xiêu vẹo chực rơi, tóc mai rối bời, y phục gấm vóc tinh xảo bị Chu Cảnh đè lên nhăn nhúm. Khóe mắt nàng long lanh, hàng mi còn vương lệ ý.
Kẻ không biết chuyện nhìn vào, e rằng sẽ tưởng nàng và Chu Cảnh vừa làm chuyện mờ ám gì đó trong phòng. Bộ dạng này sao có thể ra mắt người ngoài? Mộ Tử Hàn hít sâu một hơi, nén tiếng nức nở: “Không cần đâu, dân nữ nghỉ một lát là ổn.”
Dù bản thân đau đớn, nàng vẫn lo lắng cho y: “Nền đất lạnh lẽo, điện hạ nằm lâu không tốt, ngài có thể đứng dậy được không?”
Chu Cảnh nhìn chằm chằm lên trần nhà, giọng điệu thong dong: “Không thể.”
Mộ Tử Hàn ngập ngừng: “Thứ tội cho dân nữ, là lỗi của dân nữ. Đợi dân nữ đỡ hơn…”