Thật kỳ lạ, rõ ràng y ăn mặc phong phanh, lại đứng hóng gió lâu như vậy, lẽ ra người phải lạnh như băng điêu mới đúng. Thế nhưng đầu y tựa lên vai nàng, truyền đến hơi ấm nóng rực nơi cổ.
Còn cả hơi thở của y phả vào bên tai khiến Mộ Tử Hàn cảm thấy nóng bỏng. Nàng chưa từng thân cận với ngoại nam như vậy, một cảm giác xa lạ xâm chiếm tâm trí khiến nàng sững sờ, động cũng không dám động.
Chu Cảnh rất cao, tư thế này đối với y mà nói thực ra chẳng thoải mái chút nào, chưa kể vết thương lại bắt đầu đau âm ỉ. Vị hôn thê này của y yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn.
Yếu đến mức y chỉ cần hơi dùng sức là có thể bẻ gãy cổ nàng. Vậy mà Đoan Mạc Hoàng lại bảo nàng sẽ là phúc tinh của trữ quân. Nực cười. Nếu không phải hôm qua Tịch Thất ngăn cản, y đã đi đào mộ tổ tông tên hòa thượng chết tiệt kia rồi.
Mộ Tử Hàn khó khăn thốt ra một câu: “Ngài có thể đứng thẳng lên không?”
Y trả lời dứt khoát: “Không thể.”
Chu Cảnh đời nào chịu phối hợp với nàng. Y chỉnh lại tư thế, thong thả hỏi: “Chê ta nặng sao?”
Mộ Tử Hàn thành thật gật đầu. Ngay sau đó liền nghe thấy tiếng nam nhân thở dài đầy áy náy: “Vậy sau này ta sẽ ăn ít đi chút.”
Vừa nghe lời này, Mộ Tử Hàn vội vàng can ngăn: “Không được. Ngài tuyệt đối không thể để bản thân chịu đói.”
Có những loại bệnh, thái y dù có cao tay đến đâu mà bệnh nhân không chịu phối hợp thì cũng vô phương cứu chữa. Nàng ân cần dặn dò: “Thuốc bổ, dược thiện, bữa nào cũng không được bỏ. Ăn uống đầy đủ mới có lợi cho việc hồi phục thương thế.”
Ở góc độ Mộ Tử Hàn không nhìn thấy, trong mắt Chu Cảnh xẹt qua tia châm chọc. Sự quan tâm của kẻ khác trong mắt y chỉ là có mưu đồ riêng. Suy cho cùng, chỉ khi y khỏe mạnh, Mộ Tử Hàn sau này mới được hưởng vinh hoa phú quý.
Chu Cảnh thở dài u sầu, giọng nói trầm xuống: “Tịch Thất chưa nói với Mộ tiểu thư sao?”
Trái tim nàng thót lên một cái, lo lắng hỏi: “Cái… cái gì cơ?”
Sắc mặt Chu Cảnh lạnh băng, nhưng lời nói ra vẫn giữ vẻ ôn hòa, dịu dàng đến rợn người: “Cô vừa hồi kinh, thái y đã chẩn đoán cô không sống quá nửa năm.”
Y đưa tay lên, ngón tay thon dài chỉ thẳng vào vị trí trái tim bên ngực trái của Mộ Tử Hàn. Tên nam nhân điên cuồng này chẳng hề kiêng dè sự mềm mại, đẫy đà nơi đó, ấn nhẹ đầu ngón tay vào lớp y phục của nàng: “Tuy đã tỉnh lại, nhưng vết thương đã phạm vào chỗ hiểm. Ở đây.”
Giọng y nhẹ bẫng như gió thoảng: “Chính là vị trí này, trên chiến trường, cô đã bị đao kiếm xuyên qua thân thể.”
Y vừa dứt lời, máu tươi từ khóe miệng trào ra, nhỏ xuống cổ nàng rồi thấm loang lổ vào cổ áo trắng tinh. Mộ Tử Hàn nhìn thấy vệt đỏ chói mắt kia, toàn thân run rẩy thốt lên: “Điện hạ!”
Vị điện hạ trong miệng nàng lại nghiêng đầu, ra chiều như đang suy nghĩ cho nàng: “Sau khi cô chết, triều đình sẽ lập thái tử khác, ngươi sẽ không còn là thái tử phi nữa. Nô tài trong hoàng cung kẻ nào cũng xu nịnh kẻ mạnh, đạp lên kẻ yếu. Ngoại gia của cô đã sa sút từ lâu, mẫu hậu và Hi quý phi lại như nước với lửa, không nói quá lời, một khi thất thế, bà ấy e rằng ốc còn không mang nổi mình ốc.”
Y dừng lại một chút để quan sát biểu cảm của nàng, rồi tiếp tục buông lời dụ dỗ: “Ngươi ở trong cung điện lạnh lẽo ngày qua ngày, lỡ đâu ốm đau bệnh tật, hay hương tiêu ngọc nát, e rằng cũng chẳng có ai đến hỏi thăm. Mộ tiểu thư, cô là kẻ sắp chết, không nên liên lụy ngươi. Cô sẽ bẩm báo với phụ hoàng, hủy bỏ hôn ước này. Ngươi cứ việc tìm một người khỏe mạnh mà gả, hưởng một đời an yên.”
Y nghĩ, Mộ Tử Hàn chắc chắn sẽ đồng ý. Con người mà, ai chẳng ích kỷ, ai chẳng muốn tìm đường sống cho mình.
Nghe những lời này, Mộ Tử Hàn trong lòng khó chịu vô cùng, nàng cau mày đáp: “Điện hạ không nên nói những lời xui xẻo. Ngài sống nửa năm, ta liền chăm sóc ngài nửa năm, sau khi ngài đi…”
Nàng ngập ngừng một chút, đương nhiên không thể nói sẽ tuẫn táng theo y. Nàng ngẩng đầu nhìn y, nói với vẻ cực kỳ nghiêm túc: “Ta nhất định sẽ đốt cho ngài thật nhiều tiền giấy và mỹ tỳ, lễ tết đều sẽ tưởng nhớ điện hạ.”
Sắc mặt Chu Cảnh trong nháy mắt cứng đờ. Y nhìn nàng chằm chằm, cảm thấy quái dị đến cực điểm.
Y nheo mắt, giọng nói trở nên nguy hiểm: “Cô, nếu như không sống được nửa năm, không cầm cự được đến ngày thành hôn thì sao?”
Mộ Tử Hàn kiên định đáp: “Vậy thì ta cũng gả.”
Như vậy còn tốt hơn là bị Mộ Chính đem bán cho kẻ khác. Chu Cảnh cạn lời, rất muốn hỏi nàng có phải đầu óc có vấn đề rồi không. Đường sống đã dọn sẵn cho đi, còn không biết sống chết mà đâm đầu vào chỗ y? Có tin y bẻ gãy cổ nàng ngay bây giờ không?
Nàng lại bướng bỉnh cúi đầu, lí nhí lẩm bẩm trong miệng: “Dù sao ta cũng nhận định ngài rồi.”