Song, Lư Thận gặp chuyện thì có can hệ chi tới huynh ấy? Mộ Diễn chẳng buồn sai người để tâm đến động tĩnh của Mộ Chính, đêm hôm đó trong phủ vẫn bình an vô sự. Mãi đến sáng sớm hôm sau, người trong cung đã tới gõ cửa.
Tịch Thất đứng trước cửa, chắp tay hành lễ nhưng giọng điệu lại chẳng mấy khiêm nhường: “Thuộc hạ là Tịch Thất, phụng mệnh đến đón người nhập cung.”
Mộ Tử Hàn còn chưa kịp dùng điểm tâm sáng, đành vội vàng nhét hai cái thanh đoàn vào trong tay áo, cuối cùng phải ngồi trên kiệu mà ăn lót dạ. Cỗ kiệu không dừng lại ở cửa hoàng cung theo lệ thường mà đi thẳng một mạch về hướng đông cung.
Mộ Tử Hàn đưa tay vén màn trướng, nhìn lướt qua cảnh vật bên ngoài, đôi mày thanh tú khẽ chau lại: “Như vậy không hợp quy củ.”
Tịch Thất đi bên cạnh kiệu, đáp lời nhưng mắt vẫn nhìn thẳng phía trước: “Đây là lệnh của điện hạ. Đông cung cách trở xa xôi, chân của Mộ tiểu thư e là đi đến mỏi nhừ. Một ngày thì cũng thôi đi, nhưng về lâu về dài làm sao chịu nổi. Điện hạ là đang thương xót người đấy.”
Chu Cảnh thực sự quá mức ân cần khiến trong lòng nàng dâng lên một dòng nước ấm. Nàng buông rèm xuống, khẽ khàng hỏi vọng ra: “Thái tử vẫn khỏe chứ?”
Tịch Thất trầm mặc trong chốc lát. Khỏe ư? Kế hoạch bị Mộ Tử Hàn làm cho đứt đoạn, đêm qua y vừa nổi trận lôi đình, hận không thể gϊếŧ người cho hả giận. Điện hạ đã “khỏe” đến mức đang nghĩ cách hành hạ người như thế nào rồi.
Tuy nhiên, lời thật không thể nói ra, cậu ta đành mang bộ mặt cười như không cười mà đáp: “Tiểu thư gặp rồi sẽ rõ.”
Tại đông cung, Chu Cảnh vừa uống xong chén thuốc do thái y đưa tới. Để ngăn cản thân thể hồi phục, y mặt không đổi sắc nuốt xuống viên thuốc có dược tính tương khắc. Dạ dày cuộn trào, khó chịu đến mức muốn nôn mửa nhưng y vẫn cố kìm nén.
Khi Mộ Tử Hàn đến nơi, nam nhân kia đang đứng lặng trước cửa sổ. Trên người y chỉ khoác một manh áo mỏng manh, mái tóc đen xõa tung tùy ý. Gió đông rít gào, thổi bay những lọn tóc rối bời, tay áo rộng thùng thình cũng theo gió phập phồng, nhưng y dường như chẳng hề biết lạnh. Y đứng bất động, giữa mi mắt toát lên vẻ tận hưởng kỳ lạ.
Trái ngược với Chu Cảnh, Mộ Tử Hàn khoác áo choàng dày cộm, tay ủ trong bao tay da hồ ly, cổ còn quấn thêm khăn lông ấm áp. Một người như ở giữa ngày hè, một người như đang giữa mùa đông, khoảng cách giữa hai người dường như cách trở cả một mùa thu lạnh lẽo.
Tịch Thất đưa người đến nơi liền thức thời lui xuống. Mộ Tử Hàn tiến lên thỉnh an, nhưng y chẳng hề phản ứng, ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Có lẽ nhờ kinh nghiệm chăm sóc Mộ Diễn, dù nam nhân trước mặt vẫn còn xa lạ, Mộ Tử Hàn vẫn không kìm được mà nhíu mày lên tiếng: “Không lạnh sao?”
Nàng quay đầu nhìn quanh, trong phòng vậy mà chẳng có lấy một chậu than. Không khí lạnh lẽo thấu xương chẳng khác gì ngoài trời. Nếu không phải biết rõ y được sủng ái thế nào, Mộ Tử Hàn còn ngờ rằng y là vị thái tử thất thế sắp bị phế truất. Nàng bước nhanh tới, không còn tâm trí thưởng thức nhan sắc của y mà vội vàng đóng chặt cửa sổ lại.
Xong xuôi, nàng mới quay lại nhìn y, giọng điệu mang vài phần trách cứ nhẹ nhàng: “Điện hạ trọng thương tại thân, nếu lại nhiễm phong hàn thì phiền toái lắm. Người nên hạn chế đi lại, nằm trên giường dưỡng thương mới là tốt nhất.”
Trong đáy mắt Chu Cảnh lóe lên tia sáng âm u mà cợt nhả, tựa như vừa tìm thấy thứ gì đó thú vị. Nhìn Mộ Tử Hàn ở trên địa bàn của mình tự ý làm chủ, phạm thượng vượt quyền, y chậm rãi giơ tay lên, ngoắc ngón tay: “Ngươi lại đây.”
Mộ Tử Hàn trong lòng hồ nghi, tự chỉ tay vào mình. Ta sao? Có thể ư?
Chu Cảnh thấy nàng chần chừ liền cất giọng, chặn họng nàng: “Ngươi không phải là vị hôn thê của cô sao?”
Mộ Tử Hàn ngẫm nghĩ thấy cũng phải. Chu Cảnh là người bệnh, sau này nàng cũng phải chăm sóc y, chi bằng tập làm quen trước cũng tốt. Nàng có chút ngượng ngùng, rụt rè từng bước nhỏ tiến về phía y, dáng vẻ như có thể hối hận bất cứ lúc nào.
Người thì thấp bé, đi đường lại chậm chạp như ốc sên bò. Chu Cảnh đợi đến mất kiên nhẫn, lại chướng mắt cái vẻ e dè của nữ nhi thường tình bèn nhấc chân bước tới. Thân mang trọng thương, bước đi không vững, Mộ Tử Hàn vừa thấy vậy sợ y ngã nhào, vội vàng chạy chậm lại đỡ.
Nàng vừa đến gần, nam nhân liền nghiêng người về phía nàng. Cả người y dựa hẳn vào như thể không có xương cốt, dồn toàn bộ trọng lượng lên người Mộ Tử Hàn. Lực đạo này khiến nàng loạng choạng, mặt đỏ bừng, phải gồng mình cố gắng đứng thẳng người.
Bắp chân nàng run rẩy, không bước nổi nữa, miệng lắp bắp: “Điện… điện hạ.”