Tên tiểu nhị đứng chắn ngay cửa, vẻ mặt hung hăng xua đuổi, giọng điệu đầy vẻ hằn học: “Không có tiền thì khám bệnh cái nỗi gì? Cút, cút ngay, đừng làm lỡ dở việc buôn bán của cửa tiệm.”
Hiệu thuốc nổi danh nhất kinh thành phải kể đến Từ Xuân Đường, đại phu ngồi chẩn bệnh ở đây y thuật tinh thâm, tiền khám bệnh cũng đắt đỏ nhất. Nhưng dù vậy, ngày nào Từ Xuân Đường cũng chật ních người. Tất cả mọi người đều nhìn về phía thiếu nữ đang bị xua đuổi. Nàng búi kiểu tóc đơn giản nhất, đeo mạng che mặt nên không nhìn rõ dung mạo, nhưng đôi mắt lộ ra bên ngoài lại linh động, đáng yêu.
Mộ Tử Hàn cố nén tủi thân, khẩn khoản nài nỉ: “Ca ca bệnh nặng, ta đi vội quá, bạc trong tay không đủ. Chi bằng cho ta nợ trước, quay về ta sẽ sai người gửi đến ngay…”
“Không được! Hôm nay cho ngươi nợ, ngày mai lại cho người khác nợ, hiệu thuốc còn mở cửa làm ăn được nữa không?” Tên tiểu nhị hừ lạnh một tiếng, nhếch mép khinh bỉ: “Cái loại nghèo kiết xác thích chiếm hời như ngươi ta gặp nhiều rồi.”
Hốc mắt Mộ Tử Hàn đỏ hoe, dáng vẻ cô độc khiến người ta không khỏi xót xa. Một người đứng cạnh không kìm được bèn chỉ tay về phía xa, lên tiếng: “Cuối con phố này cũng có một hiệu thuốc, giá cả rẻ hơn, hay là cô nương đến đó xem thử đi.”
Mộ Tử Hàn lắc đầu nguầy nguậy, sự tủi nhục và bất lực khiến toàn thân nàng run rẩy. Nàng nghẹn ngào đáp: “Có vài vị thuốc chỉ Từ Xuân Đường mới có, nơi khác không mua được. Ta còn muốn mời Lý đại phu qua bắt mạch cho ca ca.”
Tiểu nhị vừa nghe lời này liền bật cười nhạo báng: “Lý đại phu là biển hiệu sống của Từ Xuân Đường chúng ta, bình thường sẽ không ra ngoài khám bệnh, ngươi đúng là nói dối lem lẻm.”
Hắn là gã sai vặt mới được tuyển vào, làm việc ở chốn này thường nhận được tiền thưởng hậu hĩnh của các gia đình phú quý, thành ra cũng nuôi dưỡng cái thói tâm cao khí ngạo. Thấy nàng không biết điều, tiểu nhị sa sầm mặt mày quát: “Sao còn chưa cút, da mặt dày thế hả!”
Đúng lúc này, ánh mắt Mộ Tử Hàn sáng lên khi nhìn thấy ông lão đeo hòm thuốc vừa bước vào cửa. Khuôn mặt dưới lớp mạng che bừng lên niềm vui sướиɠ tột độ. Tiểu nhị cũng lập tức đổi giọng, lon ton chạy tới: “Ái chà, ngài đã về rồi, để tiểu nhân xách hòm thuốc cho ngài.”
Lý đại phu phất tay gạt ra, nghiêm giọng hỏi: “Ở bên ngoài đã nghe thấy ngươi ồn ào, xảy ra chuyện gì vậy?”
Tên tiểu nhị vội vàng phân bua: “Chẳng phải là có kẻ đến gây sự sao? Lý đại phu ngài nhìn xem, chính là người kia.”
Ông lão vốn quanh năm giữ vẻ mặt lạnh lùng liền quay sang nhìn. Sau khi định thần nhìn kỹ, ông khó giấu được vẻ kích động thốt lên: “Là Mộ tiểu thư sao?”
Không đợi Mộ Tử Hàn đáp lời, ông đã vội vàng nói tiếp: “Mộ tướng quân lại phát bệnh rồi ư? Ta sẽ qua đó xem ngay, người đừng vội.”
Trước khi rời đi, ông không quên ném cho tên tiểu nhị một cái nhìn sắc lạnh: “Loại người như ngươi, Từ Xuân Đường không dùng nổi, ngày mai không cần đến nữa!”
Đám người xem kịch xung quanh lúc này mới hoàn hồn, bắt đầu xì xào bàn tán.
“Hóa ra là muội muội của Mộ tướng quân, thảo nào lại như vậy.”
“Đúng thế, Mộ tướng quân có ơn với Lý đại phu mà.”
“Nhắc tới thì huynh muội bọn họ… cũng thật đáng thương.”
Hai người cưỡi ngựa nhanh chóng trở về Mộ phủ, dọc đường không hề chậm trễ. Vừa bước vào phòng, Mộ Tử Hàn đã lo lắng nói: “Ca ca sáng sớm đã nôn ra ba lần máu, ngủ thϊếp đi đến giờ vẫn chưa tỉnh.”
Lý đại phu tỉ mỉ bắt mạch, sau đó thu tay về, thở dài sườn sượt: “Lão hủ bất tài, không dám kê đơn. Thuốc tướng quân uống những năm nay vẫn là theo phương thuốc thái y trong cung kê từ ba năm trước.”
Ông ngập ngừng giây lát rồi nói tiếp với giọng đầy chua xót: “Chỉ sợ… chỉ sợ cũng chỉ còn mấy tháng này thôi. Tiểu thư vẫn nên sớm lo liệu.”
Tin dữ này đối với Mộ Tử Hàn chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Tiễn Lý đại phu đi rồi, nàng khóc một trận thỏa thuê. Đúng lúc này, Tôn di nương đẩy cửa bước vào.
Thấy nàng mắt đỏ hoe, bà ta giả lả hỏi: “Đại tiểu thư, người làm sao thế?”
Mộ Tử Hàn lau nước mắt định quay về phòng, lại bị Tôn di nương cười kéo tay giữ lại: “Là lão gia bảo ta đến truyền lời, báo tin vui cho người đấy.”
Mộ Tử Hàn ngẩn người. Tin vui? Giờ này còn có chuyện vui gì chứ?
Tôn di nương cười híp mắt, giọng đầy vẻ hân hoan: “Trong cung đã hạ thánh chỉ ban hôn, tiểu thư chẳng bao lâu nữa sẽ là thái tử phi. Làm thái tử phi, sau này thái tử đăng cơ, người chính là hoàng hậu. Mộ gia chúng ta đúng là sinh ra một con kim phượng hoàng!”