Chương 29: Bớt Xen Vào (1)

Mộ Tử Hàn vừa mới hồi phủ, ban thưởng từ trong cung cũng theo gót mà đến, dòng người bưng bê nối đuôi nhau tựa như nước chảy. Người đích thân áp tải lễ vật tới Mộ phủ chính là vị đại thái giám tâm phúc bên cạnh hoàng đế Đoan Mạc Hoàng.

Từng khay gấm được dâng lên, bên trong chất đầy châu báu ngọc ngà, ánh sáng lấp lánh khiến cả sảnh đường rực rỡ hẳn lên. Vị công công kia tiến đến, đích thân đỡ Mộ Tử Hàn đang quỳ tạ ơn đứng dậy, thái độ vô cùng cung kính: “Mộ tiểu thư, ý của hoàng thượng là mấy ngày này người hãy chịu khó vào cung, chép kinh văn cầu phúc cho thái tử.”

Thái tử hôn mê đã lâu, sớm không tỉnh muộn không tỉnh, Mộ Tử Hàn vừa hồi kinh liền lập tức tỉnh lại, chuyện này ít nhiều cũng mang chút vận số huyền diệu, khiến người ta không tin cũng phải tin.

Hiện giờ long thể của Chu Cảnh vẫn còn suy nhược, Thái Y Viện chưa tra ra được bệnh căn, tính mạng y chẳng khác nào thanh đao treo lơ lửng trên đỉnh đầu, quần thần ai nấy đều nơm nớp lo sợ. Mộ Chính đứng bên cạnh vội vàng chắp tay, vẻ mặt đầy vẻ tận trung: “Đây là bổn phận của thần tử, là điều tiểu nữ nên làm.”

Ánh mắt vị công công lướt qua Mộ Chính, không còn vẻ thân thiết như khi nhìn Mộ Tử Hàn, nụ cười trên môi cũng nhạt đi vài phần, giọng điệu mang theo sự xa cách chốn quan trường: “Trong cung sẽ phái người đưa đón. Mộ đại nhân, ngài nuôi được một cô con gái tốt. Hoàng thượng và nương nương trong cung đều rất hài lòng.”

Mộ Chính nghe vậy thì cười đến mức không khép được miệng, trong mắt ánh lên vẻ đắc ý. Mộ phu nhân Lư Diễm đứng bên cạnh, tuy xuất thân cũng từng thấy qua không ít bảo vật, nhưng rốt cuộc chỉ là phu nhân quan ngũ phẩm, nhãn giới hạn hẹp, phút chốc đã bị đống ban thưởng kia làm cho hoa mắt.

Vốn dĩ những vinh hoa phú quý này đều phải thuộc về nữ nhi Mộ Như Nguyệt của bà ta, nay lại rơi vào tay đứa con riêng đáng ghét kia, bà ta chỉ có thể đứng nhìn mà thèm thuồng.

Nghĩ đến đây, tâm can Lư Diễm đau nhói như bị ai cấu xé. Cái gì mà xung hỉ hữu dụng? Bà ta ngược lại cảm thấy đó chỉ là vận may nhất thời, là chó ngáp phải ruồi mà thôi.

Dẫu sao Mộ Tử Hàn vừa sinh ra đã khắc chết mẫu thân, nàng rõ ràng là tai tinh, là sao chổi quét qua cửa nhà. Bà ta hận đến mức vò nát chiếc khăn tay trong tay áo, chỉ muốn dọn sạch đống ban thưởng này về phòng mình ngay lập tức.

Đợi vị công công vừa rời đi, Lư Diễm quả nhiên không nhịn được nữa mà lộ nguyên hình. Bà ta bước tới gần, ánh mắt tham lam dán chặt vào mấy hộp trang sức, giọng điệu giả lả: “Tử Hàn à, nhiều ban thưởng thế này, chắc hẳn một mình ngươi cũng dùng không hết đâu nhỉ?”

Mộ Tử Hàn nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt: “Kế mẫu nhìn trúng món nào rồi sao?”

Thấy nàng dễ nói chuyện như vậy, Lư Diễm lập tức mừng rỡ ra mặt, định đưa tay chạm vào hộp ngọc.

Nhưng ngay giây tiếp theo, sắc mặt Mộ Tử Hàn liền thay đổi, ánh mắt trở nên sắc lạnh như dao: “Muốn món nào, ta cũng đều không cho. Người đâu, đem tất cả những thứ này về viện của ta! Số dược liệu này ngàn vàng khó mua, ta sẽ giữ lại sắc cho ca ca dùng dần. Nếu kế mẫu muốn ăn, cứ việc đi tìm vị cô gia quý hóa kia của ngươi mà đòi.”

Đúng là chuyện không nên nói lại cứ cố tình nhắc đến. Lư Diễm giật mình, theo bản năng liếc nhìn sang Mộ Chính, quả nhiên thấy mặt ông ta đã đen lại như đáy nồi.

Bà ta hoảng hốt, giọng nói trở nên kích động: “Ngươi nói bậy bạ gì đó? Như Nguyệt nhà ta còn chưa hứa gả, lấy đâu ra cô gia? Giữa Lư Thận và nó hoàn toàn trong sạch, chẳng có gì cả!”

Thật là ngu xuẩn đến mức giấu đầu hở đuôi. Mộ Tử Hàn tỏ vẻ vô tội, chớp chớp mắt nhìn bà ta: “Ta chưa từng nhắc đến tên Lư Thận, kế mẫu tự nhiên nhắc đến hắn làm gì? Nếu không phải biết Như Nguyệt muội muội tâm cao hơn trời, nam tử tầm thường chướng mắt, ta còn tưởng ngươi đang cố tình che mắt thiên hạ đấy.”

Nói rồi, nàng giả vờ kinh ngạc che miệng, nhưng từng chữ thốt ra lại rõ ràng rành mạch, xoáy sâu vào nỗi lo sợ của đối phương: “Không thể nào, chẳng lẽ…”

Lời còn chưa dứt, Lư Diễm đã hét lên, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng: “Không có! Tuyệt đối không có!”

“Đủ rồi!” Mộ Chính quát lớn một tiếng, cắt ngang màn kịch ồn ào này. Ông ta cố nặn ra một nụ cười gượng gạo với Mộ Tử Hàn, giọng điệu cố tỏ ra hiền từ: “Ngươi về nghỉ ngơi trước đi. Những thứ này là hoàng thượng ban thưởng, ngươi cứ yên tâm, không ai động vào được đâu. Kế mẫu ngươi cũng không ngoại lệ.”

Mộ Tử Hàn khẽ nhún người hành lễ, dáng vẻ ôn nhu hiểu chuyện đến mức không ai bắt bẻ được: “Tạ ơn phụ thân, ta xin phép lui.”

Đợi bóng nàng khuất hẳn sau hành lang, Mộ Chính đâu còn giữ được sắc mặt tốt, ông ta quay sang nhìn Lư Diễm với ánh mắt chán ghét tột độ. Cũng chẳng biết từ bao giờ, khi đối diện với người phụ nữ này, ông ta chỉ thấy mệt mỏi và phiền phức.

Rõ ràng lúc ban đầu, ông ta đã bất chấp ánh mắt người đời, vượt bao khó khăn mới rước bà ta vào cửa. Là Lư Diễm thay đổi, hay là ông ta thay đổi?

Chắc chắn là Lư Diễm, bà ta ngày càng trở nên tham lam, dung tục, du͙© vọиɠ vĩnh viễn không thể lấp đầy, chỉ biết hỏng việc tốt của ông ta!

Lư Diễm thấy phu quân giận dữ, vội vàng lắp bắp giải thích: “Lão… lão gia. Thϊếp không có ý gì khác, chỉ nghĩ Tử Hàn còn nhỏ, sợ nó không biết giữ gìn nên muốn giúp nó bảo quản mà thôi.”