Chu Cảnh cười không kiêu ngạo không tự ti, mười phần khiêm tốn quân tử đáp: “Phụ hoàng, thân thể nhi thần là biến số, nhị đệ và tam đệ cũng tài học vẹn toàn, nhất là nhị đệ, lần trước lũ lụt Ung Châu đệ ấy xử lý cực tốt, nhi thần tự thẹn không bằng.”
Người hoàng gia làm gì có chuyện huynh hữu đệ cung? Hi Quý phi thầm nghĩ thái tử tốt thì có tốt, chỉ là quá ngu ngốc, trị thủy rõ ràng Chu Cảnh có thể tự đi lại nhường cơ hội ra ngoài, để cho hoàng nhi của bà ta có cơ hội xuất đầu lộ diện.
Tam hoàng tử Chu Thừa là kẻ lầm lì, cùng một đức hạnh với đức phi, chỉ cúi đầu không nói. Nhị hoàng tử Chu Dục nén đắc ý, vội đáp: “Hoàng huynh quá khen.”
Hắn nghĩ loại người như Chu Cảnh thông minh thì có đấy, nhưng trữ quân không thể có lòng dạ đàn bà, chỉ có sát phạt quyết đoán mới thống trị được thiên hạ, Chu Cảnh rõ ràng đức không xứng vị, chỉ có hắn mới xứng đáng.
Đang nghĩ ngợi liền thấy Chu Cảnh cười nhạt với mình, hắn vừa định cười đáp lại thì Đoan Mạc Hoàng thình lình lên tiếng: “Nó đúng là quá khen ngươi! Ngươi có tự biết mình là tốt.”
Chứng kiến khuôn mặt cứng đờ không thể tin nổi của Chu Dục, ý cười trong mắt Chu Cảnh càng rõ ràng hơn nhưng y phải nhịn. Có những kẻ cứ tự coi mình là quá quan trọng, không nếm chút giáo huấn sao được.
Đoan Mạc Hoàng nhìn quanh một lượt, tỏ vẻ khá mất kiên nhẫn phán: “Tiểu Cảnh cần tĩnh dưỡng, các ngươi lui cả đi. Thật sự lo lắng cho thái tử thì chi bằng học theo Mộ gia tiểu thư chép kinh văn cầu phúc cho thái tử, đừng có ở dưới mí mắt trẫm tranh công diễn trò.”
Lời ông nói rất không khách khí nhưng ai dám oán thán nửa câu? Suy cho cùng ông là thiên tử, dù có chém đầu ai, kẻ đó cũng phải quỳ trước mặt ông hô to lôi đình mưa móc đều là thiên ân.
Thiên tử vừa mở miệng, mọi người đều ngượng ngùng cáo lui, nhóm người Đoan Mạc Hoàng cũng không nán lại lâu, rất nhanh trong phòng chỉ còn lại Chu Cảnh và Mông Thời.
Khóe miệng nam nhân ngày càng cong lên, cuối cùng không nhịn được cười thành tiếng. Y cười như rất sảng khoái nhưng bi ai trong mắt lại ngày càng rõ rệt, vết thương vừa được băng bó kỹ lại nứt ra cũng không ngăn được y.
Mông Thời thấy y cười vui vẻ, bị lây nhiễm bèn tiến lên đang định hùa theo nặn ra một nụ cười thì giây trước nam nhân còn đang cười lớn, tiếng cười bỗng trở nên quỷ dị âm u khiến người ta không rét mà run. Chu Cảnh hỏi: “Cô đã ngủ mấy ngày?”
Mông Thời cứng đờ mặt đáp: “Bảy… bảy ngày.”
“Rất tốt.” Y nhìn chằm chằm Mông Thời, âm trầm hỏi: “Ngươi giải thích xem, dược hiệu một tháng, tại sao cô mới bảy ngày đã tỉnh?”
Mông Thời biết được mới là gặp quỷ, ông ta lắp bắp: “Điện… điện hạ…”
Chu Cảnh lại hỏi: “Ngươi có tin vào kỳ tích không?”
Mông Thời thầm nghĩ thật hay đùa vậy trời, nhưng ngoài mặt vẫn đáp: “Thuộc hạ không tin.”
“Nhưng cô tin. Ngày này năm sau là ngày giỗ của ngươi, ngươi tin không?”
Mông Thời cảm thấy khó thở, ông ta thực sự phục rồi, vội tâu: “Điện hạ, thuộc hạ ban nãy ở ngoài điện, trong phòng chỉ có ngài và Mộ tiểu thư, ngài đừng làm khó thuộc hạ. Bên trong xảy ra chuyện gì, thuộc hạ thật sự không biết, ngài chi bằng đi hỏi Thiệu Dương Công chúa, chưa biết chừng người rõ đấy.”
Chu Cảnh hơi nhíu mày: “Ai?”
Y hỏi như vậy áp lực của Mông Thời càng lớn hơn, ông ta đáp: “Mộ tiểu thư chính là muội muội của Mộ Diễn.”
Chu Cảnh quái gở hỏi: “Cái kẻ lùn tịt đứng ở góc tường ban nãy?”
Ngài cao thì ngon lắm chắc! Người ta rõ ràng là nhỏ nhắn xinh xắn, cái tên điên này thì hiểu cái gì! Những lời này ông ta chỉ dám thầm oán thán trong lòng, đầu Mông Thời càng cúi thấp hơn bẩm: “Diệu Ẩn đại sư từng gieo cho điện hạ một quẻ, điện hạ quên rồi sao?”
Đôi mắt Chu Cảnh đen kịt như mực, y khựng lại giây lát, giọng điệu như châm chọc lại càng giống như trống rỗng: “Lão hòa thượng kia chết rồi mà vẫn không quên tính kế cô.”
Mông Thời uyển chuyển đáp: “Hôn sự đã định. Cung hỷ điện hạ, chúc mừng điện hạ, Đông cung của chúng ta sắp có nữ chủ nhân rồi.”