Toàn thân Mộ Tử Hàn run rẩy không ngừng, nàng trộm nghĩ Chu Cảnh dù chưa tuyệt mạng thì e rằng cũng đã bị cú va chạm vừa rồi của nàng tiễn về tây thiên.
Tâm trí hỗn loạn, nàng luống cuống bò dậy xem xét nam nhân trên giường, chỉ thấy sắc mặt y trắng bệch như tuyết, vẻ yếu ớt càng khiến dung nhan tuyệt diễm kia thêm phần kinh tâm động phách, mái tóc đen như mực xõa tung trên gối.
Trái tim Mộ Tử Hàn lạnh toát khi nhìn thấy vết máu đen đặc rỉ ra nơi khóe môi y, nàng còn chưa kịp kinh hoảng gọi Mông Thời thì bên tai đã vang lên giọng nói khắc nghiệt đầy giận dữ của Thiệu Dương Công chúa: “Ngươi đang làm cái gì!”
Vừa bước vào cửa, Thiệu Dương đã thấy Mộ Tử Hàn nhào vào lòng Chu Cảnh, nếu đến chậm một bước, có phải nữ nhân này định trèo lên giường hoàng đệ luôn không?
Nàng ta rảo bước tiến lên, nắm chặt lấy tay Mộ Tử Hàn quát lớn: “Đói khát đến mức không biết liêm sỉ sao? Chẳng còn chút phép tắc nào! Nếu hoàng đệ bị ngươi đè ra xảy ra mệnh hệ gì, cả Mộ gia các ngươi đều phải chôn cùng!”
Đang định buông lời mắng nhiếc nặng nề hơn, Thiệu Dương chợt thấy Mộ Tử Hàn ngẩn ngơ nhìn chằm chằm một chỗ bèn thuận theo tầm mắt nàng nhìn sang, lập tức sững sờ.
Hoàng đệ ốm yếu của nàng ta… tỉnh rồi! Thiệu Dương lúc này đâu còn tâm trí để ý đến Mộ Tử Hàn, vội vàng ngồi xuống trước giường, mừng rỡ như điên gọi lớn: “Thái y! Mau truyền thái y!”
Mông Thời từ bên ngoài chạy vào, bốn mắt nhìn nhau với Chu Cảnh, cả người ngẩn ra, không hiểu sao điện hạ lại tỉnh lại vào lúc này. Cả Thái Y Viện vốn đã dọn vào Đông cung, vừa nhận được tin liền ùa tới, vây kín trong ba vòng ngoài ba vòng luân phiên bắt mạch.
Trương thái y tuổi đã thất tuần bẩm báo với Đoan Mạc Hoàng vừa vội vã chạy tới: “Bẩm bệ hạ, mạch tượng của thái tử vẫn loạn, nhưng nhìn qua có xu hướng chuyển biến tốt. Màu máu thổ ra giống như trúng độc, nhưng thái tử lại không có dấu hiệu trúng độc, nay người đã tỉnh táo, theo lão thần thấy, ngụm máu này thổ ra ngược lại là chuyện tốt.”
Về phần nguyên nhân cụ thể, bọn họ còn phải tiếp tục kiểm tra, nhưng rất nhanh tin tức thái tử tỉnh lại đã lan truyền khắp nơi. Mộ Tử Hàn vẫn còn sợ hãi, bị đám đông chen lấn đẩy xuống góc phòng, vị ma ma dẫn nàng vào cung lúc này đi tới, khuôn mặt nghiêm nghị hiếm khi nở nụ cười nói: “Mộ tiểu thư, hôm nay vất vả cho tiểu thư rồi, nương nương sai lão nô tiễn người xuất cung.”
Nghe được câu này, Mộ Tử Hàn thầm thở phào nhẹ nhõm, nàng đi theo sau ma ma, lúc rời đi không kìm được ngoảnh đầu nhìn lại một cái.
Chu Cảnh ở đằng kia đúng lúc cũng ngước mắt nhìn sang, bốn mắt chạm nhau, y vẫn trầm mặc bình thản, đối với người lạ mặt đột nhiên xuất hiện này không có nửa điểm du͙© vọиɠ muốn dò xét, nhưng trái tim nàng lại đập lỡ một nhịp.
Mộ Tử Hàn luống cuống quay đầu đi, nam nhân này thật khiến người ta nhìn thêm một cái cũng thấy tâm can ngứa ngáy.
Hơn nữa… y là người của nàng. Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu khiến bước chân Mộ Tử Hàn cũng trở nên lâng lâng. Trước khi gặp Chu Cảnh, nàng từng nghĩ sau khi y chết, nàng nhất định sẽ thủ tiết, an phận thủ thường rồi mượn thân phận thái tử phi để cho Mộ Chính một bài học nhớ đời.
Nhưng gặp Chu Cảnh rồi nàng lại đổi ý, sinh ra dung mạo câu dẫn người như vậy, chết thì quá đáng tiếc.
Nàng thủ tiết, đồng thời cũng sẽ thật lòng truy điệu vong phu. Trong điện, thái y chích đầu ngón tay Chu Cảnh lấy máu nghiên cứu, các vị nương nương, hoàng tử, công chúa trong cung nghe tin đều tới bày tỏ quan tâm.
Đoan Mạc Hoàng trước mặt mọi người không chút kiêng dè phán: “Tiểu Cảnh, ngươi tuyệt đối không được có mệnh hệ gì, giang sơn của trẫm chỉ có giao vào tay ngươi mới yên tâm nhất.”
Nhị hoàng tử đứng bên cạnh ánh mắt lóe lên tia ghen tị, rõ ràng hắn chẳng kém Chu Cảnh bao nhiêu, tại sao trong mắt phụ hoàng chỉ có y? Mẫu phi của hắn là Hi Quý phi sa sầm mặt mày, bà ta thậm chí cảm thấy câu này hoàng thượng cố tình nói cho mẹ con bà ta nghe.