“Bổn cung biết ngươi là đứa trẻ hiểu chuyện.”
Hoàng hậu ngồi trên phượng tọa, ánh mắt nhìn xuống Mộ Tử Hàn vừa ôn tồn lại vừa mang theo uy nghi khó tả. Bà chậm rãi nói: “Phu thê chưa cưới vốn dĩ phải giữ gìn lễ giáo, nam nữ thụ thụ bất thân, nữ nhi khuê các lại càng không được tùy tiện bước vào tẩm điện nam nhân. Song, tình cảnh của các ngươi không giống người thường, ngươi qua đó là để thăm bệnh. Tiểu Cảnh đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh, sẽ chẳng ai dám dị nghị điều gì.”
Dứt lời, hoàng hậu lại căn dặn thêm vài câu tâm tình. Thấy Mộ Tử Hàn có vẻ đứng ngồi không yên, bà liền cho rằng nàng một lòng lo lắng cho thái tử, hận không thể lập tức bay đến bên cạnh y. Bà hài lòng phất tay, truyền lệnh cho công chúa Thiệu Dương đưa nàng đến Đông cung.
Suốt dọc đường đi, thái độ của Thiệu Dương vẫn chẳng mặn chẳng nhạt, nhưng sắc mặt rốt cuộc cũng không còn âm trầm như trước.
Nàng ta vừa đi vừa nói bóng gió: “Hoàng đệ tính tình bình dị gần gũi, tâm địa lại lương thiện nhất trần đời. Năm ngoái nhặt được một con khuyển tật ở trên phố, thấy nó đáng thương bèn ôm về Đông cung tự tay nuôi nấng. Vương tôn công tử ở kinh thành, kẻ tham luyến nữ sắc nhiều như cá diếc qua sông, nhưng hoàng đệ lại giữ mình trong sạch. Hạng nữ nhân chỉ có chút nhan sắc tầm thường, tuyệt đối không lọt nổi vào mắt nó đâu.”
Kẻ “chỉ có chút nhan sắc” - Mộ Tử Hàn hít sâu một hơi, thu lại sự sắc sảo vào trong, trưng ra vẻ mặt vô hại, cúi người đáp: “Tạ công chúa quá khen.”
Thiệu Dương nghe vậy thì nghẹn lời, trong lòng thầm mắng: Không phải khen ngươi! Là để ngươi nhận rõ hiện thực! Nhận rõ rằng hoàng đệ dù có cưới ngươi cũng sẽ không để mắt tới ngươi!
Nén cơn giận xuống, Thiệu Dương hất cằm kiêu ngạo, giọng điệu đầy vẻ răn đe: “Chuyện về nữ nhi thừa tướng, chắc ngươi cũng từng nghe qua rồi. Cũng tại ả ta không biết trời cao đất dày, mượn cớ to gan quyến rũ hoàng đệ của Bổn cung! Còn là thiên kim tiểu thư ư? Chỉ toàn biết giở mấy trò mèo mả gà đồng, không thể đưa ra ánh sáng.”
Mộ Tử Hàn im lặng không đáp, trong lòng thầm nghĩ chuyện này nàng vừa mới nghe từ miệng phụ thân Mộ Chính xong.
Thiệu Dương thấy nàng im lặng tưởng là đã sợ, bèn bồi thêm một câu: “Hoàng đệ là bậc chính nhân quân tử, thương hương tiếc ngọc, không muốn để ả ta mất danh tiết, nhưng Bổn cung thì không nhịn được. Thế là ả gãy một chân. Giờ đi đường cứ khập khiễng, cũng chẳng còn mặt mũi nào ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ nữa.”
Thực ra là do Thiệu Dương dọa nạt vài câu, nữ nhi thừa tướng sợ run cầm cập, đứng không vững nên ngã từ trên lầu cao xuống. Nàng ta liếc xéo Mộ Tử Hàn, lạnh lùng cảnh cáo: “Cho nên, ngươi đừng cậy mình có hôn ước với hoàng đệ, nhân lúc chép kinh văn mà tiếp cận nó, mưu toan làm chuyện bất chính. Một khi bổn cung biết được, tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi.”
Mộ Tử Hàn nghe đến đây thì thực sự phục rồi. Nàng khẽ ngước mắt, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý: “Bẩm công chúa, thái tử hiện đang trọng thương tại thân.”
Trong mắt Thiệu Dương, rốt cuộc nàng lẳиɠ ɭơ thiếu đoan chính đến mức nào? Ngay cả một kẻ sắp bước chân vào cửa tử cũng không buông tha sao?
Thiệu Dương hừ lạnh một tiếng, phất tay áo: “Nữ tử thời nay, đứng trước mặt hoàng đệ có mấy kẻ giữ được sự rụt rè?”
Hoàng đệ của nàng ta mị lực vô biên! Thiệu Dương than thở, vẻ mặt đầy phiền muộn: “Bổn cung vì chuyện này mà vô cùng đau đầu.”
Ngươi là ma quỷ sao! Mộ Tử Hàn thầm gào thét trong lòng.
Có lẽ con đường đến Đông cung còn dài, Thiệu Dương - người tỷ tỷ hết lòng thương yêu đệ đệ lại bắt đầu không kìm được mà ca ngợi Chu Cảnh: “Hoàng đệ của bổn cung tôn sư trọng đạo, là một bậc quân tử hiếm có trên đời.”
Thái y Mông Thời nghe thấy động tĩnh bên ngoài, vừa bước ra nghênh đón đã nghe được câu này. Khóe miệng ông ta khẽ giật giật. Quân… Quân tử? Đây là lời lẽ hoang đường gì vậy?
Thiệu Dương vẫn thao thao bất tuyệt: “Hoàng đệ phẩm tính cao khiết, đức hạnh vẹn toàn nức tiếng thiên hạ. Mông Thời, ngươi nói có phải không?”
Mông Thời mặt không đổi sắc, cúi đầu cung kính: “Bẩm công chúa, phải.”
Mộ Tử Hàn cứ ngỡ Thiệu Dương sẽ đưa nàng đến sương phòng chép sách, nào ngờ lại đi thẳng vào tẩm điện của Chu Cảnh. Bút mực giấy nghiên đều đã được chuẩn bị sẵn, chiếc án thư thích hợp cho nữ nhi được kê sát cửa sổ, có lẽ là vật mới được chuyển tới.
Đối diện án thư chính là giường ngủ, cách lớp màn trướng dài quét đất, lờ mờ thấy có người nằm bên trong, ẩn ẩn hiện hiện nhìn không chân thực.
Trong điện nồng nặc mùi thuốc đắng ngắt quen thuộc. Đây là lần đầu tiên ngoại trừ ca ca Mộ Diễn, Mộ Tử Hàn bước vào nơi riêng tư của nam nhân, nàng cảm thấy có chút không tự nhiên.