Mộ Tử Hàn vội cúi đầu, mím môi đáp: “Đa tạ nương nương nhớ thương, ca ca mọi sự đều ổn, sáng nay còn cùng thần nữ ước định, đợi huynh ấy dưỡng bệnh tốt hơn chút nữa sẽ đến nhà ngoại tổ dập đầu.”
Hoàng hậu gật đầu nhẹ: “Đạo lý là vậy, hắn suốt ngày ru rú trong nhà, dù không bệnh cũng thành ra có bệnh, ca ca ngươi nên ra ngoài đi lại nhiều hơn mới tốt.”
Mộ Tử Hàn cười nhạt, cung kính thưa: “Hôm nay nhập cung, ca ca còn dặn dò thần nữ gửi lời vấn an đến nương nương.”
“Cạch!”
Thiệu Dương dằn mạnh chén trà trong tay xuống bàn, cố ý tạo ra tiếng động lớn. Chẳng qua là nàng ta không hài lòng với người em dâu này. Nàng ta nhếch môi, nói giọng châm chọc: “Trúng độc bao nhiêu năm, ca ca ngươi mạng cũng lớn thật, sống được đến tận bây giờ. Chỉ không biết là còn cầm cự được bao lâu.”
Mộ Tử Hàn đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, Thiệu Dương có thể sẽ ngáng chân, có thể sẽ nhục mạ nàng không xứng gả cho Chu Cảnh, nàng đều có thể mặt không đổi sắc. Nhưng cố tình, Thiệu Dương lại chạm vào vảy ngược của nàng.
Nụ cười trên khóe môi Mộ Tử Hàn nhạt dần. Chén trà cung nữ vừa dâng lên, nàng nhất thời không cầm chắc, nước trà nóng hổi đổ hết lên váy.
“Nô tỳ đáng chết!” Cung nữ sợ hãi quỳ rạp xuống đất dập đầu.
Mộ Tử Hàn bị bỏng vội đứng dậy xua tay: “Không trách ngươi, là ta trượt tay.”
Sau đó nàng quay sang hướng về phía phượng tọa hành lễ: “Nương nương, thứ cho thần nữ thất lễ trước điện, có thể cho thần nữ tìm một nơi thay y phục sạch sẽ được không?”
Nữ nhi gia khi ra ngoài đều chuẩn bị sẵn một bộ y phục khác để trong xe ngựa phòng khi cần dùng đến. Hoàng hậu cũng không đến mức làm khó nàng, liền gật đầu ưng thuận.
Nàng vừa đi khuất, hoàng hậu liền trừng mắt cảnh cáo Thiệu Dương: “Nhắc đến Mộ Diễn là ngươi lại nổi nóng. Năm đó trong các công chúa, chỉ có ngươi đến tuổi cập kê, hắn khéo léo từ chối ban hôn là muốn tốt cho ngươi.”
Thiệu Dương quay mặt đi chỗ khác, hừ lạnh: “Ai cần hắn tốt chứ!”
Hoàng hậu thở dài, lắc đầu ngao ngán.
Thiệu Dương bỗng quay lại, giọng đầy bất mãn: “Mẫu hậu nhắc chuyện này làm gì? Phụ hoàng mấy năm nay chần chừ chưa định hôn sự cho hoàng đệ, ta còn tưởng người có tính toán khác. Hoàng đệ là trữ quân, sau này sẽ là hoàng đế, thê tử của đệ ấy không thể kém cỏi được. Nhưng đợi tới đợi lui, rốt cuộc lại là Mộ Tử Hàn.”
Nàng ta ngừng một chút, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng: “Nếu Mộ Diễn không xảy ra chuyện, ta tuyệt đối không hai lời, nhưng hiện giờ Mộ gia đã sa sút, hoàng đệ lại như vậy, tâm tư của các đại thần trong triều ai nấy đều rục rịch. Không nói đâu xa, Hi Quý phi đang xem mắt vị hôn thê cho nhị hoàng tử, hôn sự của tam hoàng tử do mẫu thân hắn là đức phi nhắm chọn cũng không phải dạng vừa. Hài nhi làm sao có thể cam tâm?”
Nếu không phải biết rõ sự yêu thương mà Đoan Mạc Hoàng dành cho Chu Cảnh vượt xa các hoàng tử khác, nàng ta suýt nữa đã tưởng phụ hoàng bất mãn với hoàng đệ rồi. Nhị hoàng tử chính là con trai của Hi Quý phi.
Mẹ con bọn họ lúc này đừng nhắc tới là đắc ý bao nhiêu. Không chừng đang đợi hoàng đệ sớm ngày nhắm mắt xuôi tay để hắn kế thừa ngôi vị trữ quân!
Đoan Mạc Hoàng hậu trầm mặc hồi lâu rồi mới chậm rãi nói: “Thiệu Dương, ngươi nên biết Tử Hàn là người mà Diệu Ẩn đại sư khâm định.”
Thiệu Dương phản bác ngay: “Đại sư, đại sư, Diệu Ẩn giờ đã viên tịch rồi. Huống hồ mẫu hậu, người đâu có tin Phật.”
Hoàng hậu cười khổ, ánh mắt thoáng nét bi thương: “Vậy bổn cung biết làm sao? Thương thế của Cảnh nhi, thái y đều đã cố hết sức.”
Bà chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào điều này. Ngộ nhỡ thì sao? Biết đâu xung hỉ lại có tác dụng. Ngựa chết chữa thành ngựa sống, chỉ cần tốt cho Chu Cảnh, bà đều nguyện ý tin tưởng.
Bà nghiêm giọng nhắc nhở: “Thiệu Dương, ngươi tự kiểm điểm lại thái độ vừa rồi đi. Có tức giận gì thì đi tìm Mộ Diễn mà phát tiết, giở thói ngang ngược với muội muội hắn làm gì.”
Mộ Tử Hàn thay y phục rất nhanh, chẳng bao lâu sau đã quay trở lại điện. Hoàng hậu lại bắt đầu hỏi chuyện thường ngày. Ngày thường thích ăn gì, đã đọc qua sách gì, Mộ Tử Hàn đều nhất nhất trả lời thành thật.
Không kén ăn. Không thích đọc sách. Đây là lời nói thật. Khí thế của bậc bề trên toát ra từ người hoàng hậu quá nồng đậm, Mộ Tử Hàn thực sự không dám nói dối bà. Dù sao chuyện của nàng, chỉ cần điều tra một chút là rõ ràng ngay.
Hoàng hậu nghe xong cũng không tỏ vẻ phật ý, chỉ gật đầu: “Biết viết chữ là tốt rồi.”
Bà nhìn nàng, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn: “Tử Hàn à, thực không dám giấu, bổn cung triệu ngươi vào cung, một là để gặp mặt, hai là…”
Quốc sư đã nói Mộ Tử Hàn là lương duyên, vậy chắc chắn có đạo lý của ông ấy. Bà cười hiền từ tiếp lời: “Nếu để ngươi chép kinh Phật cầu phúc cho thái tử, ngươi có nguyện ý không?”
Mộ Tử Hàn trong lòng trăm ngàn lần không nguyện ý. Nàng ghét nhất là viết chữ. Nhưng trước mặt bậc mẫu nghi thiên hạ, nàng nào dám từ chối.
Dù sao đi nữa, sau khi Chu Cảnh qua đời, nàng là một thái tử phi góa bụa, nếu muốn có ngày tháng yên ổn thì phải tạo mối quan hệ tốt với hoàng hậu. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu tốt đẹp chính là tấm kim bài miễn tử cho nàng sau này.
Nàng hít sâu một hơi, cung kính đáp: “Thần nữ nguyện ý.”