Chương 23: Thủ Đoạn Hồ Mị (1)

Bầu không khí trong nội điện bỗng chốc trở nên ngưng trọng, đám cung nhân hầu hạ xung quanh đều nín thở, không ai dám phát ra tiếng động mạnh. Một bên là công chúa lá ngọc cành vàng, một bên là sủng phi đang được thánh quyến nồng hậu, đắc tội bên nào cũng là đường chết.

Trong lòng bọn họ không khỏi nhớ lại một câu chuyện nực cười trước kia. Đại công tử Hi gia si mê Thiệu Dương đã lâu, nhiều lần tiến cung cầu xin cô ruột là Hi Quý phi se duyên kết tóc. Tiếc thay, tấm chân tình ấy chỉ để cho Thiệu Dương chà đạp dưới chân.

Hi Quý phi và hoàng hậu nương nương vốn bất hòa, dù bà ta cũng sinh được hoàng tử nhưng lại không tài đức bằng Chu Cảnh. Ở chốn thâm cung này, ai mà chẳng muốn bước lên vị trí thái tử. Bà ta rất thương người cháu trai này, trước nay luôn hữu cầu tất ứng, bị quấy rầy đến mức hết cách đành phải thổi gió bên gối Đoan Mạc Hoàng, mong được thân càng thêm thân.

Chuyện này truyền đến tai Thiệu Dương, nàng ta tức giận chỉ thẳng vào mặt Hi đại công tử, mắng hắn là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, lúc đó náo loạn vô cùng khó coi. Giờ phút này đừng nói là cãi vã, e rằng Thiệu Dương ra tay đánh Hi Quý phi ngay tại chỗ cũng là điều có thể xảy ra.

Hi Quý phi nhấp một ngụm trà, giọng điệu đầy vẻ châm chọc: “Công chúa, nếu người có ý kiến với bổn cung thì cứ việc nói thẳng, chuyện thông gia không thành nhưng ngẩng đầu không thấy cúi đầu vẫn gặp. Cháu của bổn cung vừa đỗ Giải nguyên, sau này tiền đồ như gấm, tương lai rộng mở vô lượng. bổn cung không chấp nhặt tranh cãi với người, nhưng nếu người cứ vin vào chuyện này không buông, bổn cung cũng có lý lẽ của mình, hoàng thượng cũng sẽ làm chủ cho bổn cung.”

Thiệu Dương lập tức đanh mặt, ánh mắt sắc lạnh đáp trả: “Đừng lấy phụ hoàng ra ép ta. Suốt ngày chỉ biết giở mấy trò hồ mị. Bổn công chúa không ăn cái bài này của ngươi đâu.”

Những lời này đâu phải là điều mà Mộ Tử Hàn nên nghe? Trái tim nàng cũng theo đó mà treo lên lơ lửng. Hi Quý phi sao có thể chịu được cục tức này. Trước đây, Thiệu Dương nhìn bà ta đã mắt không ra mắt, mũi không ra mũi. Từ sau chuyện của đứa cháu trai, Thiệu Dương lại càng to gan lớn mật hơn.

Khổ nỗi, thái tử lần nào cũng đứng ra làm người hòa giải. Hoàng thượng tuy sủng ái Hi Quý phi, nhưng người để tâm nhất vẫn là thái tử. Hừ! Đợi Chu Cảnh băng hà rồi, xem ai còn che chở được cho nàng ta!

Bà ta giận dữ đứng phắt dậy, hướng về phía phượng tọa nói: “Nương nương, đừng trách thần thϊếp không nhắc nhở người, các cô nương đồng trang lứa với công chúa đều đã làm mẫu thân cả rồi. Ở cái tuổi này của người mà còn chưa xuất giá, tính tình nếu không sửa đổi, sau này nghị thân e là khó lắm.”

Hoàng hậu nương nương dường như chưa bao giờ để tâm đến những lời khích bác này. Cho dù đối phương có tức đến nổ phổi, bà vẫn giữ dáng vẻ vân đạm phong khinh, nhẹ nhàng đáp: “Công chúa bị bổn cung chiều hư rồi, còn mong quý phi nể tình nó vẫn còn nhỏ tuổi mà đừng so đo.”

Chưa gả chồng thì vẫn là nhỏ tuổi sao?

Hoàng hậu mỉm cười, ánh mắt thâm sâu khó lường nói tiếp: “Có điều, quý phi lo xa quá rồi, công chúa thân là kim chi ngọc diệp, chỉ có nó không muốn gả, chứ không có chuyện không gả được.”

Lời này ngầm ý rằng, ví như cháu trai của ngươi, suốt ngày mặt dày mày dạn hiến ân cần, Thiệu Dương còn chẳng thèm để vào mắt.

Mắt thấy tình thế giương cung bạt kiếm, Mộ Tử Hàn theo bản năng ngồi thẳng người dậy, thu mình lại để tránh gây chú ý. Quả nhiên, người ngồi được lên vị trí chính cung hoàng hậu đều không đơn giản. Đây chính là sự khác biệt một trời một vực giữa chính thất và thϊếp thất.

Hi Quý phi cười lạnh một tiếng. Trong mắt bà ta, Đoan Mạc Hoàng hậu cũng chẳng kiêu ngạo được bao lâu nữa. Một khi Chu Cảnh qua đời, chính là ngày hoàng nhi của bà ta xuất đầu lộ diện.

Còn về mối hôn sự ban cho Mộ Tử Hàn này, chẳng qua cũng chỉ là hậu duệ của một quan viên ngũ phẩm. Nhát gan vô cùng, tiến vào điện cứ thu mình lại yếu ớt, nhìn cũng chẳng lanh lợi, rõ ràng không tạo thành uy hϊếp gì.

“Hừ! Thật là tốt lắm!”

Bà ta tức đến mức ngực phập phồng lên xuống, phất mạnh tay áo, sải bước đi thẳng ra ngoài cửa điện. Hi Quý phi vừa đi, những phi tần bị bà ta ép buộc đi cùng đâu dám nán lại, vội vàng đứng dậy ngượng ngùng hành lễ cáo lui.

Đợi người đi hết, không gian trong điện mới trở lại vẻ yên bình vốn có. Hoàng hậu lúc này mới lườm yêu Thiệu Dương một cái, giọng trách móc nhưng đầy cưng chiều: “Ngươi đó, quậy quá.”

Thiệu Dương không lên tiếng nữa, ngồi xuống ghế, dung nhan được trang điểm tinh tế toát lên vẻ diễm lệ lạ thường.

Cung nữ nhanh chóng dâng trà bánh mới lên. Hoàng hậu lơ đãng quay sang hỏi Mộ Tử Hàn: “Ca ca của ngươi hiện giờ vẫn khỏe chứ?”

Mộ Tử Hàn mi tâm khẽ động. Đang lúc nàng sắp xếp từ ngữ để trả lời thì nghe thấy một tiếng cười khẩy vang lên.

Nàng nhìn về phía phát ra tiếng cười, chỉ thấy Thiệu Dương thái độ ác liệt trừng mắt: “Nhìn cái gì mà nhìn?”