Chương 22: Biết Thương Người (2)

Một vị phi tần nhíu mày, lên tiếng nghi hoặc: “Thế này thì không đúng rồi. Ngươi là trưởng nữ, có nhà nào phận làm muội muội lại dám đội danh phận của trưởng tỷ để phô trương bên ngoài? Mộ đại nhân sao lại không quản giáo, thật là loạn hết tôn ti trật tự.”

Ánh mắt Mộ Tử Hàn thoáng dao động, nhưng nàng ngậm miệng cúi đầu, bộ dáng cam chịu không nói thêm gì nữa. Càng như vậy, người ta càng tin rằng trong lòng nàng có uẩn khúc, chắc chắn đã phải chịu nhiều ấm ức tại Mộ phủ!

Các phi tần liếc nhìn nhau, bọn họ ở trong cung buồn chán đã lâu, hận không thể lập tức đi nghe ngóng cho ra lẽ. Nhưng ngại mặt mũi Hoàng hậu đang ngồi đó, rốt cuộc cũng không dám truy cứu đến cùng, đành cười ha hả cho qua chuyện.

Lúc này, Như quý nhân phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay, giọng điệu lả lướt: “Tần thϊếp nhớ hoàng thượng từng nói Mộ tướng quân là một thiếu niên lang tuấn tú. Ban đầu tần thϊếp không tin, dù sao hành quân đánh giặc đều là kẻ thô kệch, nay gặp Mộ tiểu thư…”

Lời còn chưa dứt, đã bị một giọng nói lạnh lùng đầy uy lực từ ngoài cửa cắt ngang: “Như quý nhân, nếu không biết nói chuyện thì để bổn cung ban cho chén rượu độc, giúp ngươi câm miệng vĩnh viễn nhé?”

Một nữ tử vận cung trang màu đỏ rực rỡ, dung mạo kiêu sa bước vào, khí thế bức người khiến cả gian điện im bặt. Nàng ta đi thẳng tới trước mặt Như quý nhân, từ trên cao nhìn xuống chất vấn: “Thô kệch? Không có những người đó, làm sao có ngày tháng an sinh cho ngươi ngồi đây hưởng thụ? Thứ mắt cao hơn đầu! Cậy được vài phần ân sủng liền tự coi mình là nhân vật lớn sao? Ý ngươi là các tướng sĩ bảo gia vệ quốc, trấn giữ cương thổ của ta thô bỉ, hay là nói hoàng đệ của bổn cung cầm quân đánh giặc là thô bỉ? Hay là để ta đến trước mặt phụ hoàng phân bua một phen?”

Như quý nhân nghe đến hai chữ “phụ hoàng” thì sợ đến toát mồ hôi trán, vội vàng rời ghế quỳ sụp xuống đất, run rẩy nói: “Công chúa bớt giận, tần thϊếp tuyệt đối không có ý đó.”

Thiệu Dương Công chúa hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc như dao quét qua đám phi tần: “Hừ, đừng tưởng bổn cung không biết, hiện giờ hoàng đệ trọng thương tại thân, các ngươi mỗi người đều ấp ủ tâm tư gì. Kẻ hiểu chuyện hôm nay tuyệt đối sẽ không đến đây. Mẫu hậu ta nhân từ, không muốn so đo với các ngươi, các ngươi liền được đằng chân lân đằng đầu phải không?”

Bị mắng té tát như vậy, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Như quý nhân đang quỳ dưới đất. Có người muốn lấy lòng liền lên tiếng xin tha: “Thiệu Dương Công chúa bớt giận, Như quý nhân xưa nay vốn mồm mép vụng về, lỡ lời mà thôi.”

Cũng có kẻ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, che miệng cười khẽ: “Mồm mép vụng về? Ta thấy nàng ta là không có não. Phụ thân nàng ta là văn quan, mà văn quan thì xưa nay vốn coi thường võ tướng, thảo nào lại thốt ra lời lẽ khinh mạn như vậy.”

Như quý nhân sợ hãi thút thít, nước mắt lưng tròng. Ả ngước mắt nhìn về phía Hi quý phi cầu cứu, nhưng Hi quý phi chỉ cúi đầu ngắm nhìn bộ móng tay hộ giáp nạm ngọc vừa được nhuộm, vẻ mặt dửng dưng dường như chẳng hề bị ngoại cảnh tác động.

Thiệu Dương Công chúa thấy bộ dạng đó càng thêm chán ghét, quát lớn: “Khóc cái gì! Nghe mà xúi quẩy! Còn không mau câm miệng!”

Lúc này, Đoan Mạc Hoàng hậu mới chậm rãi đặt chén trà xuống, giọng nói uy nghiêm vang lên: “Được rồi, ồn ào khiến bổn cung đau đầu. Như quý nhân, đứng dậy đi. Nhìn nước mắt rơi lã chã thế kia, người không biết chuyện còn tưởng Tiêu Phòng Điện này làm gì ngươi. Thiệu Dương, ngươi cũng vậy, tính khí cứ như lửa, nói đến là đến, chẳng giữ chút thể diện nào cho các nương nương.”

Bà xử lý nhẹ nhàng, dường như trách mắng nhưng thực chất là bênh vực con gái, rõ ràng không coi chuyện vừa rồi là to tát. Mộ Tử Hàn quy củ đứng một bên, cúi đầu nhìn mũi giày thêu của mình, nhưng tai thì dựng lên nghe ngóng, thầm đánh giá thế cục trong cung.

Hoàng hậu vẫy tay về phía nàng, ánh mắt trở nên hiền từ: “Tử Hàn, lại đây với bổn cung.”

Nghe tiếng Hoàng hậu gọi, Mộ Tử Hàn chần chừ bước lên, liền được Hoàng hậu kéo ngồi xuống bên cạnh. Ngay sau đó, bà lấy ra một chiếc vòng ngọc bích trong suốt, đích thân đeo vào cổ tay trắng ngần của nàng, ân cần nói: “Đây là vật thái hậu ban tặng khi bổn cung và hoàng thượng thành thân, nay bổn cung tặng lại cho ngươi. Mong ngươi sau này an phận thủ thường, phò tá phu quân.”

Món quà gặp mặt này quá đỗi quý giá, lại mang ý nghĩa truyền thừa. Thái độ của Hoàng hậu đã bày ra rõ ràng, đây là bà đang tạo thể diện, khẳng định vị thế cho Mộ Tử Hàn trước mặt mọi người. Ánh mắt của những phi tần có mặt tại đó nhìn Mộ Tử Hàn lập tức thay đổi, từ khinh thường chuyển sang dè chừng, ghen tị.

Rất nhanh, một vạt áo đỏ rực lọt vào tầm mắt nàng. Là Thiệu Dương Công chúa. Nàng ta nhìn chằm chằm Mộ Tử Hàn hồi lâu, rồi đảo mắt một cái, bĩu môi nói: “Ngươi đúng là đồ nhà quê, ngẩng đầu lên xem nào. Tiêu Phòng Điện này là cung điện của mẫu hậu, người ngoài đến đây đều hận không thể coi như nhà mình, lỳ lợm không chịu đi, ngươi thì hay rồi, còn câu nệ cái gì?”

Lời này rõ ràng là chỉ cây dâu mắng cây hòe, đả kích đám khách không mời mà đến kia. Các phi tần cấp thấp đâu dám đối đầu với Thiệu Dương Công chúa, lúc này Hi quý phi mới chịu có động tĩnh. Bà ta cười khẩy một tiếng, ra vẻ bề trên, giọng nói lạnh lẽo vang lên: “Công chúa đây là đang ám chỉ bổn cung sao?”

Không khí trong điện lập tức nồng nặc mùi thuốc súng. Thiệu Dương Công chúa chẳng hề sợ hãi, ngẩng cao đầu đáp trả: “Nào dám, quý phi là sủng phi được phụ hoàng coi trọng nhất, Ngự Thư Phòng đi được, Dưỡng Tâm Điện cũng đi được, thì khu khu cái Tiêu Phòng Điện này có tính là gì?”