Xe ngựa lăn bánh hướng về phía Hoàng cung uy nghiêm. Dọc đường đi, Mộ Chính vẫn không ngừng lải nhải căn dặn, giọng điệu đầy vẻ tự mãn: “Lời vi phụ nói có thể không lọt tai, nhưng trước kia đại tỷ Như Liên của ngươi xuất giá, ta cũng dạy nó y hệt như vậy. Ngươi cứ đi nghe ngóng mà xem, hiện giờ nó sống sung sướиɠ biết bao, vinh hoa phú quý hưởng không hết.”
Nhắc đến chuyện bán nữ cầu vinh, ông ta lại tỏ ra đắc ý vô cùng, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên. Mộ Tử Hàn nghe mà phiền lòng, ánh mắt nàng lạnh băng nhìn ra cửa sổ, nhàn nhạt đáp: “Phụ thân còn mặt mũi nhắc đến đại tỷ sao? Phu quân của tỷ ấy năm nay cũng sắp lục tuần rồi, tuổi tác còn lớn hơn cả người.”
Mộ Chính nghe vậy thì sa sầm mặt mày, gắt gỏng: “Ngươi thì hiểu cái gì? Nam nhân lớn tuổi mới biết cách thương hoa tiếc ngọc.”
Mộ Tử Hàn hiếm khi dùng từ ngôn lệ sắc, nàng thường ngày nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng lúc này lời lẽ thốt ra lại sắc bén vô cùng, môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười châm biếm: “Ra là vậy. Chỉ là không biết đại tỷ nên gọi hắn là gia gia, hay là phu quân cho phải đạo đây.”
Bị con gái ruột mỉa mai, Mộ Chính nghẹn lời, cảm thấy không thể tiếp tục nói lý lẽ với đứa nghịch nữ này được nữa. Ông ta thầm nghĩ, người trước mắt định sẵn không phải là một Mộ Như Liên ngoan ngoãn dễ bảo. Lần này tiến cung, e rằng nàng sẽ chẳng chịu cúi mình nịnh nọt quý nhân, có khi còn gây họa cho Mộ gia.
Kiệu dừng trước cửa cung, những bức tường đỏ thắm cao ngất hiện ra trước mắt. Một vị ma ma phục sức trang trọng đã đợi sẵn từ sớm, thấy người bước xuống liền tiến tới, giọng điệu chừng mực: “Mộ tiểu thư, hoàng hậu nương nương đã đợi đã lâu, xin mời theo nô tỳ.”
Mộ Tử Hàn chỉnh lại y phục, khẽ nhún người tạ lễ: “Làm phiền ma ma dẫn đường.”
Vị ma ma kia gật đầu đáp lễ, nhưng khi quay sang nhìn Mộ Chính thì ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng, giọng nói cứng rắn chặn lại: “Mộ đại nhân xin dừng bước. Hậu cung là chốn cấm địa, ngoại thần không được tùy tiện ra vào.”
Mộ Chính, kẻ vừa rồi trên xe còn miệng lưỡi thao thao bất tuyệt, giờ đứng trước người của Hoàng hậu chỉ biết bày ra nụ cười khúm núm. Ông ta gật đầu liên tục, lưng uốn cong xuống: “Vâng, vâng, thần đã hiểu.”
Dứt lời, ông ta chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Mộ Tử Hàn khuất dần sau cánh cổng son với tâm trạng thấp thỏm như mèo cào. Ông ta còn muốn ra hiệu bằng mắt để nàng chú ý cư xử, nhưng nàng từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, chẳng thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái.
Vị ma ma này là tâm phúc thân cận bên cạnh Hoàng hậu, dọc đường đi vô cùng nghiêm nghị, không nói thêm nửa lời, nhưng tâm tư lại âm thầm quan sát người phía sau.
Mộ Tử Hàn tuy còn trẻ tuổi nhưng phong thái điềm tĩnh, bước đi khoan thai, y quan sở đắc, hoàn toàn không giống kẻ chưa từng thấy qua việc lớn. Nàng rũ mắt, tay cầm khăn lụa khẽ đặt trước người, tuyệt nhiên không ngó nghiêng lung tung nhìn ngắm cảnh vật xa hoa trong cung.
Đi qua mấy hành lang dài hun hút mới đến trước Tiêu Phòng Điện. Ma ma vào điện bẩm báo trước, sau khi được sự chuẩn thuận mới quay ra mời nàng vào. Tuy nhiên, trước khi bước qua ngạch cửa, bà hạ giọng nhắc nhở một câu đầy ẩn ý: “Mộ tiểu thư, mấy vị nương nương trong cung biết ngài đến nên không mời mà tự tới góp vui.”
Một câu “không mời mà tự tới” đã tiết lộ quá nhiều sóng gió ngầm. Những người đang ngồi trong điện kia không phải do hoàng hậu triệu kiến, và chủ nhân Tiêu Phòng Điện cũng chẳng ưa gì họ.
Suy cho cùng, Đoan Mạc Hoàng hậu muốn xem mặt con dâu tương lai, đám phi tần này chen chúc tới làm gì? Chẳng qua là muốn xem trò cười của Đông cung mà thôi. Kẻ dám làm ra chuyện này, dám khıêυ khí©h Mẫu nghi thiên hạ, trong hậu cung này ngoài Hi quý phi đang được sủng ái ra thì chẳng còn ai.
Mộ Tử Hàn thông minh hiểu ngay đạo lý trong đó, nàng mỉm cười cảm kích, khẽ gật đầu với ma ma. Thấy nàng đã hiểu ý mình, ma ma không khỏi nhìn nàng thêm một cái đầy thiện cảm, trong lòng thầm khen ngợi sự nhạy bén của vị tiểu thư này.
Vừa bước vào chính điện Tiêu Phòng Điện, Mộ Tử Hàn lập tức cảm nhận được bốn năm ánh mắt không có ý tốt đang bắn về phía mình. Bước chân nàng hơi khựng lại một nhịp, nhưng rất nhanh đã nén xuống nỗi bất an, ung dung tiến lên hành lễ thỉnh an đúng theo quy củ.
Chưa đợi Đoan Mạc Hoàng hậu đang ngồi trên phượng tọa lên tiếng, đã có kẻ nhanh nhảu cất giọng: “Ngươi là Mộ gia đại tiểu thư sao?”
Một giọng nữ khác yêu kiều cười nói, lời lẽ đầy vẻ châm chọc: “Xem ra ba năm trước bổn cung đã để ý nhầm người rồi.”
Tự nhiên có kẻ hùa theo hỏi chuyện gì đã xảy ra, người kia lại được thể nói tiếp, giọng điệu cao vυ"t: “Chính là lần cung yến đó, nữ quyến Mộ gia cùng nhau nhập cung. Nếu ta nhớ không lầm, đó là một cô nương mặc y phục màu phấn, đi theo bên cạnh Mộ tướng quân châm trà rót nước. Không ít danh môn khuê tú đến chào hỏi, đều gọi nàng ta là Mộ đại cô nương.”
Điều gì đến rồi cũng sẽ đến. Đây chẳng phải là “sinh tử cục” mà Mộ Chính và Lư Diễm đã dày công bày ra để hạ nhục nàng sao? Mộ Tử Hàn thân là nữ nhi Mộ gia, không tiện trực tiếp vạch áo cho người xem lưng trước mặt người ngoài.
Nàng mím môi vẻ khó xử, đôi mắt thoáng hiện nét u buồn như có nỗi khổ khó nói, cuối cùng đỏ mặt, ấp úng đáp nhỏ: “Bẩm nương nương, người mà nương nương nhắc đến, hẳn là tỷ muội trong nhà thần nữ.”
Vốn dĩ chỉ là thuận miệng hỏi thăm để gây khó dễ, các vị nương nương kia cũng chẳng thực sự để tâm ai là ai. Nhưng phản ứng ấp úng của Mộ Tử Hàn lại quá mức kỳ lạ, khiến người ta không thể không sinh nghi.