Bà ta thân làm cô mẫu, trong lòng nóng như lửa đốt, liền nảy sinh ý định gả thứ nữ trong phủ cho hắn. Một thứ nữ vốn chỉ là quân cờ bỏ đi, tên cháu trai lại khéo mồm khéo miệng, bà ta tính toán chỉ cần vài ngày là có thể lừa người vào tròng.
Nào ngờ đâu, trộm gà không được còn mất nắm gạo. Người mà tên cháu trai kia làm chuyện đồϊ ҍạϊ cùng không phải là Mộ Như Cầm do Tôn di nương sinh, mà lại chính là hòn ngọc quý trên tay bà ta - Mộ Như Nguyệt!
Mộ phu nhân hối hận đến xanh ruột, tự trách mình đã dẫn sói vào nhà, hại cả đời con gái ruột.
Trong sảnh đường lúc này, ngoại trừ phu thê Mộ gia, còn có sự hiện diện của Tôn di nương.
Thấy Mộ phu nhân bị quở trách, Tôn di nương chỉ đứng hầu một bên, đáy mắt lóe lên tia hả hê kín đáo. Tôn di nương thậm chí còn mong Mộ Chính đánh chết mụ đàn bà ngu xuẩn này cho rảnh nợ.
“Nguyệt nhi… con bé cũng chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi.”
Hồ đồ cái nỗi gì? Mộ Như Nguyệt kia ngày thường vẫn luôn gào khóc đòi sống đòi chết, một hai chỉ muốn gả cho biểu ca của nàng ta. Tôn di nương thầm cười khẩy, trong đầu nhanh chóng tính toán một nước cờ thâm sâu.
Tôn di nương uyển chuyển bước lên, khẽ vái chào một cái, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt đầy ẩn ý: “Lão gia vì quá nóng giận nên hồ đồ rồi, sao ngài lại quên mất, trong phủ chúng ta vẫn còn một vị tiểu thư nữa kia mà.”
Mộ phu nhân nghe vậy, cơn giận bốc lên ngùn ngụt, chỉ hận không thể lao vào cào nát gương mặt giả tạo kia của Tôn di nương. Bà ta rít lên: “Tôn di nương! Như Liên nhà ngươi đã xuất giá, Như Cầm lại là thân phận thứ xuất! Dung mạo tầm thường, tính tình ngu dốt, chẳng biết cách lấy lòng người khác. Ngươi muốn mơ giấc mộng một bước lên mây thì cũng phải xem bản thân có cái mệnh đó hay không đã!”
Mộ Chính dường như bỏ ngoài tai lời chanh chua của chính thất. Ông ta trầm ngâm một lát, ánh mắt dao động rồi do dự hỏi: “Ý của ngươi là… Tử Hàn?”
Mộ Tử Hàn?
Vừa nghe đến cái tên này, sắc mặt Mộ phu nhân đại biến, lập tức quát lớn để ngăn cản: “Tôn di nương, ngươi đang bày ra cái mưu kế tồi tệ gì thế hả? Không được! Ta tuyệt đối không đồng ý!”
Thấy thái độ của bà ta gay gắt bất thường, đáy mắt Tôn di nương thoáng qua vẻ khinh miệt. Tôn di nương dùng khăn tay che miệng, cười khẽ một tiếng rồi chậm rãi nói: “Tử Hàn là do tiên phu nhân sinh ra. Đó mới là đích nữ danh chính ngôn thuận của Mộ gia. Tuy rằng xét về tuổi tác, nàng ấy nhỏ hơn Nguyệt Nhi một tuổi.”
Tôn di nương cố tình ngừng lại một chút, ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn Mộ phu nhân, lời nói như kim châm muối xát: “Nhưng năm xưa khi tiên phu nhân còn tại thế, bà ấy đâu có đồng ý cho ngươi bước chân vào cửa. Mẹ con các ngươi chưa từng được dập đầu ở từ đường Mộ gia, càng chưa từng được ghi tên vào gia phả.”
Đây chính là nỗi đau, là vết sẹo vĩnh viễn không bao giờ lành trong lòng Mộ phu nhân.
Năm xưa, tiên phu nhân kiên quyết không cho bà ta bước qua ngạch cửa, thậm chí còn chỉ thẳng vào mặt bà ta mà mắng nhiếc: “Thứ mà lão gia chuộc từ chốn lầu xanh về, ta chê bẩn!”
Câu nói ấy đã hại bà ta phải sống kiếp ngoại thất không danh không phận suốt ba năm trời đằng đẵng.
Mộ Tử Hàn từ nhỏ đau ốm, rất ít khi ra ngoài. Lâu dần, người đời sớm đã quên mất Mộ gia vẫn còn một vị tiểu thư đích xuất như vậy. Trong mắt thế nhân, Mộ đại tiểu thư chính là con gái Như Nguyệt của bà ta.
Nếu thân phận này không giữ được, chẳng khác nào công cáo với thiên hạ rằng bà ta - kẻ làm kế thất này thân thế không đoan chính, đã sớm lén lút tư thông cùng Mộ Chính từ lâu rồi sao?
Mộ Chính là nam nhân, cùng lắm chỉ mang tiếng phong lưu đa tình, ở cái thế đạo này cũng chẳng tính là chuyện gì to tát.
Nhưng bà ta là phụ nữ, danh tiết lớn hơn cả trời. Sau này ra đường, bà ta chắc chắn không tránh khỏi cảnh bị người đời chỉ trỏ, đàm tiếu.
Không! Bà ta không muốn!
Mộ phu nhân bịt tai lại, không muốn nghe thêm bất cứ lời nào nữa, nhưng Tôn di nương vẫn cố tình cao giọng, từng chữ từng chữ rót vào tai bà ta: “Khi đó, Tử Hàn vừa sinh ra đã là đại tiểu thư đích xuất cao quý của Mộ gia.”
“Lúc lão thái thái còn sống, người thương yêu đại tiểu thư của chúng ta nhất. Trước khi lâm bệnh qua đời, người còn luyến tiếc nắm chặt tay đại tiểu thư, dặn đi dặn lại trước mặt tất cả mọi người, bảo chúng ta phải chăm sóc tốt cục tâm can bảo bối của người.”
Tôn di nương nhếch mép, bồi thêm một câu chí mạng: “Còn về Như Nguyệt tiểu thư, lão thái thái lúc đó đến nhìn cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái đâu.”