Gió đêm thổi qua hành lang hun hút, mang theo tiếng thì thầm to nhỏ của đám hạ nhân. Một bà tử ghé sát tai Tôn di nương, giọng điệu đầy vẻ nịnh nọt xen lẫn tiếc nuối: “Chẳng phải vậy sao! Bà ta còn sinh cho lão gia hai vị công tử. Nếu di nương là chính thất, chắc hẳn Như Liên tiểu thư đã có thể gả vào tấm chồng tốt, ít nhất cũng phải môn đăng hộ đối. Như Cầm tiểu thư cũng chẳng cần phải thấp hơn người khác một cái đầu.”
Tôn di nương nghe vậy, tim đập thình thịch, hận ý đối với Lư Diễm trong lòng lại tăng thêm vài phần. Ai bảo không phải chứ? Bà ta là người cũ trong phủ, hậu sự của tiên phu nhân năm xưa cũng một tay bà ta lo liệu, cớ sao lại lòi ra một mụ Lư Diễm chiếm mất vị trí chủ mẫu! Bà ta nơm nớp lo sợ, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ đen tối, nếu Lư Diễm hương tiêu ngọc nát…
Đúng lúc Tôn di nương đang đắc ý đến mức cằm sắp hất lên tận trời xanh, một giọng nói thong thả vang lên từ phía sau, cắt ngang dòng suy tưởng của bà ta: “Đây chẳng phải là Chu bà tử hầu hạ bên cạnh kế mẫu sao, sao ngươi cũng tới đây vậy?”
Mộ Tử Hàn dường như lúc này mới nhìn thấy người sắc mặt xanh mét đứng sau lưng Tôn di nương. Chu bà tử giật mình, hừ lạnh một tiếng về phía Tôn di nương để vạch rõ giới hạn, sau đó mới nặn ra một nụ cười gượng gạo, khom người bẩm: “Phu nhân sợ Tôn di nương không biết chừng mực, đặc biệt sai nô tỳ qua đây giúp đỡ, tránh để di nương mạo phạm đại tiểu thư.”
Mộ Tử Hàn không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ nhếch môi cười nhạt rồi xoay người đi về phía nhà bếp. Nàng vốn không thích Lư Diễm, nhưng cũng chẳng ưa gì kẻ ỷ vào chút khôn vặt, vì đạt được mục đích mà toan tính kế lên đầu nàng như Tôn di nương.
Khi bát mì được nấu xong, chân trời phía đông cũng đã hửng sáng. Một bà tử trong bếp giúp nàng xách l*иg cơm đi ra. Lúc trở về, đám nô tài trong viện đã bắt đầu bận rộn quét tước. Mộ Diễn đang ngồi trên chiếc ghế gỗ trước cửa, thần sắc khó đoán tựa như sương mù buổi sớm.
Tôn di nương có ý muốn tiến lại bắt chuyện, nhưng huynh ấy chỉ đáp lại bằng ánh mắt lạnh lùng khiến bà ta chùn bước. Mãi đến khi nhìn thấy bóng dáng Mộ Tử Hàn, mi mắt Mộ Diễn mới nhu hòa trở lại, huynh ấy chống tay chậm rãi đứng dậy.
Mộ Tử Hàn thấy vậy liền rảo bước chạy tới, ân cần khoác tay huynh ấy dìu vào trong phòng. A Vô nhanh nhẹn đón lấy l*иg cơm từ tay bà tử, đi theo vào nhà rồi trực tiếp đóng chặt cửa lại, ngăn cách mọi ánh mắt tò mò bên ngoài.
Bát mì đặt trên bàn vẫn còn vương hơi ấm. Mộ Diễn thực ra chẳng có khẩu vị gì, nhưng khi chạm vào bàn tay lạnh như băng của muội muội, huynh ấy không nỡ từ chối, lẳng lặng cúi đầu ăn hết sạch.
Mộ Tử Hàn nhìn huynh trưởng ăn ngon miệng, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết: “Giống hệt tay nghề của mẫu thân.”
Nàng chưa từng gặp Liễu thị, nhưng lại rất thích nghe người khác nói mình giống với nữ tử hồng nhan bạc mệnh ấy. Nàng vừa định đứng dậy đi sắc thuốc thì bị Mộ Diễn gọi lại, giọng huynh ấy trầm xuống, mang theo vài phần nghiêm nghị: “Muội có biết Hoàng cung là chốn ăn thịt người không nhả xương không?”
Mộ Tử Hàn dừng bước, quay đầu lại nhìn huynh trưởng, ánh mắt kiên định: “Muội biết.”
Mộ Diễn khẽ thở dài, trong mắt hiện lên sự bất lực: “Ta suy đi tính lại, vẫn là nên tìm người nhanh chóng đưa muội rời khỏi kinh thành, thoát khỏi chốn thị phi này mới tốt.”
“Ca ca, huynh rõ hơn ai hết, người mà Hoàng gia muốn là muội.”
Mộ Tử Hàn bước lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy tay huynh ấy. Chân trời góc bể, nàng có thể trốn đi đâu được chứ? Nàng hạ giọng, lời nói đầy vẻ quan tâm: “Ca ca nếu thật sự lo lắng cho an nguy của muội, chi bằng bỏ thêm tâm tư dưỡng bệnh, sống thêm vài năm nữa để làm chỗ dựa cho muội.”
Mộ Diễn trầm mặc hồi lâu, sống lưng huynh ấy dường như còng hẳn xuống. Ánh sáng ban mai rọi lên người huynh ấy, nhưng trông chẳng khác nào cảnh nhật bạc tây sơn, không cảm nhận được chút sinh khí nào.
Thấy huynh trưởng im lặng, Mộ Tử Hàn lại khẽ gọi: “Ca ca. Đợi thân thể huynh tốt hơn chút nữa, chúng ta thay mặt mẫu thân đi thăm ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu nhé.”
Thực ra từ rất lâu trước đây, Mộ Diễn đã theo địa chỉ Liễu thị để lại mà đi tìm người, nhưng khi đó gặp nạn đói, bá tánh vùng ấy đều di cư về phía đông. Khi huynh ấy tới nơi thì chỉ còn vườn không nhà trống. Sau này vất vả lắm mới có tin tức thì huynh ấy lại trúng độc.
Mộ Diễn không muốn gây thêm phiền toái cho hai vị lão nhân gia tuổi cao sức yếu nên mãi vẫn chưa đi nhận thân. Môi huynh ấy mấp máy, cuối cùng nhắm mắt, khàn giọng đáp: “Được.”
Sống mũi Mộ Tử Hàn cay cay, nhưng trong lòng lại vui sướиɠ hơn bất cứ lúc nào. Mộ Diễn đưa tay xoa đầu nàng, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén: “Ta ngẫm nghĩ, chuyện của Mộ Như Nguyệt không đơn giản.”
Huynh ấy vốn tưởng rằng Mộ Như Nguyệt và Lư Thận lén lút tư tình, lại không muốn gả vào Đông Cung chịu sự giày vò, nên mới sai A Vô âm thầm đi nghe ngóng. Nào ngờ biết được chuyện này còn có ẩn tình kinh thiên động địa khác.
Mộ Tử Hàn nhíu mày, nghi hoặc hỏi: “Ý của ca ca là sao?”
Mộ Diễn đem những gì mình biết kể hết cho nàng, giọng nói hạ thấp chỉ đủ hai người nghe: “Những kẻ biết chuyện trong phủ, miệng kẻ nào cũng kín như bưng. Thế nhưng chỉ trong một đêm, không ít trung bộc hầu hạ trong phòng nàng ta bị khiêng ra bãi tha ma, đám nô tài còn lại trong viện cũng bị phát mại sạch sẽ. Hôm qua, Lư Diễm sang bên đó lại xảy ra tranh cãi kịch liệt, nguyên do cụ thể thì không rõ. Vương bà tử lại lén lút đi tới phòng gác cổng một chuyến.”
Phòng gác cổng? Mộ Tử Hàn biết, tên gác cổng này là thân tín của Lư Diễm, những năm đầu vốn làm nghề bán thảo dược, am hiểu dược lý.