Mộ Tử Hàn nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, không hề có vẻ khó chịu hay oán hận. Giọng nói của nàng vang lên giữa trời tuyết, ôn nhu mà thâm trầm: “Kẻ nào cũng gió chiều nào theo chiều ấy, thói đời vốn bạc bẽo như vậy.”
Khi bình tâm tĩnh khí, cả người nàng toát lên vẻ nhu mì khả ái, nhưng trong đáy mắt lại ẩn chứa sự sắc sảo khó lường. Nàng dừng bước, quay lại nhìn A Vô, nhẹ nhàng nói: “Hôm nay sẽ không đâu.”
A Vô ngẩn người, chưa kịp hiểu ý tứ trong lời nói của chủ nhân. Mộ Tử Hàn ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, buông một câu đầy ẩn ý: “Bầu trời Mộ gia này, đã thay đổi rồi.”
A Vô vừa mở cửa viện, đã thấy bên ngoài có không ít người đang đứng chờ sẵn. Tôn di nương dẫn đầu, trên mặt nở nụ cười có chút gượng gạo, vồn vã nói: “Đại tiểu thư dậy rồi sao?”
Tôn di nương vừa mở lời, đám gia nhân phía sau đều đồng loạt quỳ xuống hành lễ, thái độ cung kính khác hẳn ngày thường. Tôn di nương xoa xoa đôi bàn tay lạnh cóng, lấy lòng: “Sợ làm kinh động giấc ngủ của người và thiếu gia, chúng ta đặc biệt đứng đợi ở bên ngoài. Nhìn khí sắc của đại tiểu thư, so với hôm qua đã tốt hơn không ít.”
Thấy Mộ Tử Hàn im lặng quan sát, bà ta vội vàng chỉ tay xuống nền đường sạch sẽ: “Trời đông giá rét thế này, ta nghĩ tuyết rơi dày một lớp sẽ khó đi lại, nên đặc biệt sai nô tài dậy sớm dọn ra một ta đường, tránh làm ướt giày tất của người. Phía nhà bếp cũng đã chuẩn bị đầy đủ các loại nguyên liệu thượng hạng, chỉ đợi người qua đó sai bảo.”
Giơ tay không đánh người mặt cười, Mộ Tử Hàn mỉm cười đáp lễ, phong thái ung dung: “Di nương có lòng rồi.”
Vừa nghe lời này, trái tim đang treo lơ lửng của Tôn di nương rốt cuộc cũng hạ xuống. Bà ta tiến lên một bước, ướm lời thăm dò: “Đại tiểu thư định khi nào thì chuyển về viện chính?”
Thấy Mộ Tử Hàn khẽ nhíu mày, bà ta vội vàng sửa lời: “Viện tử trước kia bất cứ lúc nào cũng có thể dọn ra, nếu tiểu thư muốn đổi chỗ khác tốt hơn, đều dễ nói.”
“Không đổi.”
Mộ Tử Hàn trả lời dứt khoát. Viện tử kia Mộ Như Nguyệt đã từng ở, nàng còn chê bẩn uế khí. Viện tử này tuy hẻo lánh nhưng nàng đã ở suốt ba năm, chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đủ, từng gốc cây ngọn cỏ đều do nàng tận tâm chăm sóc, sửa sang.
Tôn di nương vốn là người thông minh, tròng mắt xoay chuyển một vòng liền nảy ra chủ ý khác:
“Nơi này cách nhà bếp hơi xa, ngày đông đưa cơm, nếu không đi nhanh, chỉ sợ tới nơi cơm canh đều nguội lạnh. Ta trộm nghĩ, viện tử bên cạnh cũng đang bỏ trống, chi bằng phá bỏ bức tường ngăn cách, đả thông hai gian viện làm một. Lại mở thêm một gian bếp nhỏ, an bài đầu bếp riêng, mỗi ngày sai người đưa rau củ tươi mới tới. Người muốn ăn gì thì ăn nấy, đêm hôm đói bụng còn có thể nấu chút đồ ăn khuya, sắc thuốc cho thiếu gia cũng tiện lợi hơn nhiều.”
Thực ra trong lòng Tôn di nương hận không thể tránh xa những chuyện thị phi này một chút. Khổ nỗi Mộ Chính đã hạ lệnh, bắt bà ta phải dỗ dành phía Mộ Tử Hàn cho êm đẹp, tuyệt đối không được để xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Lư Diễm ngu xuẩn kia không phải rất có bản lĩnh sao? Tại sao loại chuyện mất mặt này lại bắt một thϊếp thất như bà ta phải ra mặt thu dọn tàn cuộc? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nắm thóp trong tay người ta, bà ta dám không dỗ dành sao?
Bà ta đưa ra ý kiến này, một là để Mộ Tử Hàn thoải mái, hài lòng. Hai là viện tử sau khi gộp lại sẽ rộng rãi hơn không ít, nhân cơ hội này tu sửa lại cả hai nơi, thêm vào các loại vật dụng trân quý. Đợi đến khi Mộ Tử Hàn xuất giá từ đây, tân khách nhìn vào mới không chê cười Mộ gia bạc đãi con trưởng. Bà ta cũng có cái để ăn nói, lập công với Mộ Chính.
Đối với chuyện có lợi cho mình, Mộ Tử Hàn chưa bao giờ từ chối. Nàng chỉ làm ra vẻ chần chừ, suy tư một lát rồi nói: “Ca ca ngủ không sâu, sợ là sẽ ồn ào.”
Tôn di nương quả nhiên mắc mưu, bà ta vội ân cần chu đáo nói: “Hiểu rồi, hiểu rồi! Động tĩnh sửa sang quả thực không nhỏ. Chúng ta đợi đại thiếu gia tỉnh dậy, khỏe khoắn hơn rồi hãy làm.”
Nói rồi, bà ta quay sang trừng mắt cảnh cáo đám nô tài phía sau, ra dáng chủ mẫu: “Đều nghe thấy chưa! Làm ồn đến thiếu gia nghỉ ngơi, ta lột da các ngươi!”
Phải nói là, có được đặc quyền, có thể ra lệnh cho nô tài toàn phủ hành sự, Tôn di nương cảm thấy vô cùng sảng khoái. Nếu cứ mãi như vậy thì tốt biết bao. Tốt nhất là bà ta làm việc thỏa đáng, được Mộ Chính coi trọng, giao quyền trung quỹ vào tay bà ta, thay thế vị trí của Lư Diễm.
Trong lòng đang nghĩ ngợi mỹ mãn, chợt thấy Mộ Tử Hàn đang chuẩn bị đi nhà bếp quay lại nhìn mình, ánh mắt đầy thâm ý. Nụ cười trên khóe môi Tôn di nương bắt đầu cứng đờ, sống lưng lạnh toát. Bà ta đột nhiên có chút hoảng hốt, lắp bắp hỏi: “Sao… sao vậy?”
Mộ Tử Hàn khẽ thở dài, giọng nói mang theo vài phần tiếc nuối giả tạo: “Chỉ là cảm thấy tiếc nuối thôi. Nhân vật chu toàn mọi bề, khéo léo như di nương, không làm chính thất thì thật uổng phí tài năng.”
Lông mày Tôn di nương giật một cái, tim đập thình thịch. Bà ta nghĩ, lời này không sai chút nào!
Mộ Tử Hàn ghé sát lại gần, thì thầm như gió thoảng nhưng từng chữ đều như kim châm vào lòng người nghe: “Nếu không có kế mẫu, phụ thân đại để sẽ nâng di nương lên làm phu nhân. Xem ra, kế mẫu đúng là hòn đá tảng cản đường vinh hoa của người rồi.”