Chương 17: Cản Đường (1)

Trong phòng, không khí căng thẳng như dây đàn chực đứt. Lư Diễm chỉ tay vào trán nữ nhi, giọng nói run lên vì giận dữ: “Cái tên biểu ca này của ngươi, không có mệnh thiếu gia nhưng lại mắc bệnh công tử, chỉ mong tiền từ trên trời rơi xuống chân hắn. Hắn du thủ du thực, đích thị là một kẻ phế vật. Ta vốn định gả thứ nữ Như Cầm cho hắn, coi như tống khứ của nợ cho người nhà mẹ đẻ. Ngươi thì hay rồi? Mù mắt rồi sao? Lại đi coi trọng hắn?”

Nếu không xảy ra chuyện tày đình này, ngoại sinh trong mắt bà ta ngàn tốt vạn tốt, nhưng hiện tại, Lư Diễm nhìn đâu cũng thấy gai mắt. Bà ta giơ tay định đánh tiếp, Mộ Như Nguyệt hoảng sợ ôm mặt lùi về sau.

Những lời mắng nhiếc kia, nàng ta một chữ cũng không nghe lọt. Trong mắt nàng ta lúc này, mẫu thân chính là kẻ nhẫn tâm muốn chia rẽ uyên ương. Biểu ca quả thực có chỗ khiếm khuyết, nhưng khi nàng ta bất lực nhất, chính hắn đã bầu bạn, chăm sóc, trong mắt trong lòng hắn chỉ có nàng ta.

Lần hoan ái trước hắn đã thề non hẹn biển, rằng sẽ thi đỗ công danh, để nàng ta hưởng những ngày tháng vinh hoa phú quý.

Nghĩ đến đây, Mộ Như Nguyệt dứt khoát làm liều, ngẩng đầu cao giọng: “Dù sao ta cũng đã là người của biểu ca, chưa biết chừng trong bụng còn đang mang cốt nhục của chàng. Nữ nhi liều mạng rồi! Mẫu thân và phụ thân chỉ có thể chấp thuận chuyện của ta và chàng. Ngoài biểu ca ra, ta không gả cho ai cả!”

Nghe xem, đây là lời một tiểu thư khuê các nên nói sao? Mặt Lư Diễm sầm xuống đen như đáy nồi. Năm xưa khi bà ta quyến rũ Mộ Chính, còn biết chuyện không thể lộ ra ánh sáng, phải che che giấu giấu.

Mãi đến khi được nhập gia phả Mộ gia, bà ta mới có thể nở mày nở mặt. Mộ Như Nguyệt thì hay rồi, hận không thể để người trong thiên hạ đều biết chuyện xấu của mình! Những năm nay, đúng là bà ta đã dạy dỗ uổng công!

Hiện tại vì một đạo Thánh chỉ, cả Mộ phủ đều căng như dây đàn. Mộ Chính lo lắng đến mức khóe miệng nổi đầy mụn nước, đâu còn tâm sức xử lý chuyện của Mộ Như Nguyệt.

Ông ta chỉ đành ra lệnh giam lỏng nàng ta, sai người trói Lư Thận ném vào sài phòng, đợi Mộ Tử Hàn xuất giá xong sẽ định đoạt sau. Lư Diễm thấy phu quân đang cơn thịnh nộ cũng không dám nhúng tay can ngăn.

Đợi khi Mộ Chính rời đi, Lư Diễm mới hạ giọng, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn: “Ngươi không nói ta suýt chút nữa tức đến quên mất. Để đảm bảo vạn vô nhất thất, Vương bà tử, ngươi đi tìm thuốc cho nó uống đi. Nhớ kỹ phải che mắt người khác, đừng để ai sinh nghi.”

Chưa xuất giá mà đã có thai, truyền ra ngoài thì Mộ gia còn ra thể thống gì? Mộ Như Nguyệt nghe vậy thì kinh hoàng tột độ, lùi lại rúc vào góc tường, gào lên: “Mẫu thân, ta tuyệt đối sẽ không uống!”

“Ngươi câm miệng!”

Lư Diễm đi đi lại lại trong phòng, thần sắc dữ tợn như thú dữ bị dồn vào đường cùng: “Nếu ngươi còn gây chuyện thị phi, ta cũng không bảo vệ được ngươi đâu!”

Nhưng Mộ Như Nguyệt vì tỏ rõ quyết tâm, sống chết không chịu uống thuốc. Nhân lúc mấy hạ nhân không đề phòng, nàng ta giật lấy bát thuốc Vương bà tử vất vả lắm mới sắc xong, ném thẳng ra ngoài cửa sổ. Tiếng bát vỡ loảng xoảng vang lên, nước thuốc đen ngòm bắn tung tóe trên nền tuyết trắng xóa.

Ở một bên khác, cục diện lại hoàn toàn trái ngược. Dưới sự ngầm ý của Mộ Chính, ngạch cửa tiểu viện hẻo lánh suýt chút nữa bị đám đại phu đến khám bệnh cho Mộ Diễn đạp nát. Ngay sau đó, từng rương thuốc bổ, son phấn, trang sức quý giá nườm nượp được đưa tới, chất đầy cả gian phòng vốn đơn sơ.

Sáng sớm hôm sau, chân trời vừa hửng sáng, đường phố vẫn còn tĩnh mịch, chưa thấy bóng người qua lại.

Mộ Tử Hàn đã dậy từ sớm. Từ khi nàng bắt đầu hiểu chuyện, vẫn luôn khắc cốt ghi tâm rằng ngày sinh thần của ca ca nhất định phải có một bát mì trường thọ. A Vô từng nói, khi tiên phu nhân còn tại thế, người sẽ đích thân xuống bếp nấu cho huynh muội nàng. Nay mẫu thân đã cưỡi hạc quy tiên, nhưng sinh thần cũng phải ra dáng sinh thần, trọng trách này, về sau đều do nàng tự mình đảm nhận.

Trời lạnh thấu xương, tuyết lại rơi suốt đêm qua, nàng vừa đẩy cửa bước ra đã rùng mình một cái. Mộ Tử Hàn đưa tay lên khóe môi, khẽ hà hơi sưởi ấm đôi bàn tay tê cóng.

A Vô đang quét tuyết trong sân, nghe thấy động tĩnh liền vội vàng chạy tới: “Tiểu thư, người dậy sớm vậy?”

Mộ Tử Hàn chỉnh lại áo choàng, nhẹ giọng hỏi: “Đêm qua ca ca ho có dữ dội không?”

“Vẫn như cũ ạ.” A Vô đáp, vẻ mặt đầy lo lắng: “Ngày tuyết đường trơn trượt, để tiểu nhân đưa người qua nhà bếp.”

Mộ Tử Hàn lắc đầu, ánh mắt kiên định nhìn về phía phòng của ca ca: “Ngươi ở lại đây túc trực chăm sóc ca ca, ta mới yên tâm.”

Nói rồi, nàng khép chặt áo choàng, đón gió lạnh thấu xương mà đi. Mỗi bước chân đạp xuống nền tuyết dày đều vang lên tiếng lạo xạo, như thể đang giẫm lên những tấm sắt lạnh lẽo. A Vô thấy vậy cũng không dám khuyên thêm, nhưng rốt cuộc vẫn không yên lòng, lẳng lặng đi theo tiễn nàng ra khỏi viện.

Cậu ta vừa đi vừa oán trách, giọng điệu đầy bất bình: “Mấy năm nay tiểu thư đi mượn phòng bếp, đám nô tài ở đó lần nào chẳng nói mát, gây khó dễ. Đâu còn ai nhớ tới lúc thiếu gia nhà chúng ta Thánh quyến đang nồng, bộ mặt bọn họ nịnh nọt, khúm núm ra sao.”