Chương 16: Chết Đói Cho Rảnh Nợ (2)

Một nha hoàn quỳ rạp xuống đất, trán chạm sát nền gạch lạnh lẽo, run rẩy bẩm: “Phu nhân, cầu xin người đi xem tiểu thư.”

Sự phiền muộn trong lòng Lư Diễm lúc này đã chạm đến đỉnh điểm. Bà ta nghiến răng, ánh mắt hằn lên tia giận dữ: “Nó lại giở trò gì nữa đây! Cái thứ không biết tranh khí này!”

Miệng thì mắng nhiếc cay nghiệt, nhưng rốt cuộc bà ta vẫn không kìm được nỗi lo lắng cho nữ nhi. Dù sao bao năm nay, bụng bà ta không chịu tranh khí, chỉ sinh được một trai một gái.

Một là Mộ Như Nguyệt, một là đứa con trai vắn số đã chết yểu lúc lên ba.

Nghĩ đến đây, Lư Diễm lại càng thêm căm hận Tôn di nương. Ả đàn bà kia mắn đẻ như heo nái, sinh được hai nam hai nữ. Một thứ nữ đã xuất giá, người còn lại là Mộ Như Cầm, hai thứ tử tuy tuổi còn nhỏ nhưng đều là tâm can bảo bối của lão gia.

Trong mắt Lư Diễm, đám con thứ đó một đứa kém cỏi hơn một đứa, nhưng sự ghen tị vẫn như ngọn lửa thiêu đốt tâm can bà ta.

Vừa đến gần khuê phòng Mộ Như Nguyệt, tiếng khóc lóc ầm ĩ cùng âm thanh đồ sứ vỡ tan tành đã vọng ra, chói tai nhức óc.

“Phụ thân không phải từng nói thương ta nhất sao? Dựa vào đâu mà nhốt ta trong phòng?”

“Biểu ca đối với ta là thật lòng, tốt hơn tên thái tử bệnh tật kia gấp ngàn vạn lần! Ta chỉ gả cho biểu ca!”

Giọng nói của Mộ Như Nguyệt càng lúc càng kích động, xen lẫn tiếng nức nở: “Ta nghe nói trong cung đã hạ thánh chỉ, hoàng thượng thân là thiên tử, chẳng lẽ còn có thể ép ta gả hay sao? Để Mộ Tử Hàn đi, nó chẳng có kiến thức gì, không chừng còn phải cảm tạ ân đức của ta.”

Mộ Như Nguyệt đang làm loạn, cơm không ăn, nước không uống, đã tuyệt thực hai ngày khiến cằm cũng gầy đi thấy rõ.

Nàng ta sinh ra vốn có nét giống Lư Diễm, dáng vẻ liễu yếu đào tơ, dễ dàng khơi dậy lòng thương hoa tiếc ngọc của người khác nhất.

Vậy mà lúc này, nàng ta không hề có chút chột dạ hay hối hận nào.

Lư Diễm nghe những lời đại nghịch bất đạo ấy mà giận sôi gan, chút xót xa ban đầu lập tức tan biến. Bà ta xông thẳng vào phòng, nhân lúc Mộ Như Nguyệt đang ngẩn người, vung tay tát mạnh vào khuôn mặt kiều diễm kia.

“Chát!”

Tiếng tát tai giòn tan vang lên, má phải Mộ Như Nguyệt nhanh chóng sưng đỏ. Lư Diễm chỉ tay vào mặt nữ nhi, ngực phập phồng thở dốc: “Ngươi coi thái tử là cái gì? Muốn thì lấy, không muốn thì vứt sao?”

“Thứ nghiệp chướng! Chết đói cho rảnh nợ! Tên Lư Thận kia cho ngươi uống mê hồn canh gì, khiến ngươi vứt bỏ cả lễ nghĩa liêm sỉ như vậy?”

Lư Diễm thực sự quá thất vọng. Bà ta đã đặt biết bao kỳ vọng vào đứa nữ nhi này.

Cho dù không có thái tử, bà ta cũng mong Mộ Như Nguyệt gả cho nam nhân quyền cao chức trọng, rạng rỡ cửa nhà. Nào ngờ Mộ Như Nguyệt kén cá chọn canh, cuối cùng lại chọn trúng cái thứ như Lư Thận, còn gây ra chuyện xấu hổ tày trời này!

Cơn giận chưa tan, bà ta định giơ tay đánh tiếp thì một bà tử đứng sau vội vàng lao tới can ngăn.

“Phu nhân, xin người bớt giận, tiểu thư nhà chúng ta tai mềm, chỉ sợ là bị biểu thiếu gia mê hoặc mà thôi.”

Bà tử dìu Lư Diễm ngồi xuống ghế, hạ giọng lo lắng: “Lão nô trong lòng bất an, đại tiểu thư bên kia đã buông lời đe dọa. Chỉ sợ thái tử có ngày khỏi bệnh, nàng ta đắc thế sẽ quay lại trả thù.”

Lư Diễm nghe vậy thì cười khẩy, vẻ mặt đầy khinh miệt, không hề để tâm đến lời bà tử nói: “Trả thù? Cái mạng của ca ca nó còn nằm trong tay lão gia, nó dám sao?”

Còn chuyện thái tử khỏi bệnh? Mộ Tử Hàn có cái mệnh phượng hoàng đó sao?

Bà ta đã đặc biệt sai người nghe ngóng, thái tử tỉnh lại một lần rồi lại rơi vào hôn mê, e là không qua khỏi nửa năm. Lư Diễm đã chắc chắn Mộ Tử Hàn gả đi sẽ phải làm quả phụ. Nếu không phải vậy, bà ta đã sớm tức chết rồi.

Mộ Như Nguyệt bị tát đến choáng váng mặt mày, nước mắt lưng tròng. Bao năm nay Lư Diễm sủng ái nàng ta như trứng mỏng, đừng nói là đánh, ngay cả một câu nặng lời cũng chưa từng thốt ra.

Đừng nói là Lư Diễm, ngay cả Mộ Chính cũng đặc biệt thương xót nàng ta. Dù sao Mộ Chính cũng thường nói, đạo sĩ phán nàng ta là người có phúc khí.

Quả thật, năm xưa sau khi Lư Diễm dẫn nàng ta vào Mộ gia, Mộ Chính liền thăng quan tiến chức liên tục, khiến nàng ta muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.

Thấy nữ nhi vẫn ngơ ngác không biết hối cải, Lư Diễm tức giận quát lớn: “Lư gia mấy năm nay sống sung túc, ở nhà cao cửa rộng, mua nha hoàn hầu hạ, ngươi tưởng con cháu Lư gia có tiền đồ sao?”

Bà ta tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt Mộ Như Nguyệt, gằn từng chữ: “Sai rồi! Tất cả đều là bòn rút máu của ta! Khế ước nhà đất, cửa tiệm của bọn họ đều là do ta lén lút dùng của cải riêng để trợ cấp. Không có ta, cái Lư gia đó còn nghèo rớt mồng tơi!”