Chương 14: Ta Là Phụ Thân Ngươi, Chẳng Lẽ Lại Hại Ngươi Sao (2)

Mộ Tử Hàn đang được Mộ Diễn che chắn phía sau, nghe lọt từng chữ tàn nhẫn ấy, hốc mắt nàng đỏ hoe, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Thấy Mộ Chính phất tay áo sải bước bỏ đi, nàng chẳng còn màng đến lễ nghi phép tắc, vội vã đuổi theo.

Phía sau lưng, tiếng gọi khàn đặc của Mộ Diễn vang lên đầy tuyệt vọng: “Tiểu muội… Đừng đi!”

Tiếng gọi ấy chẳng thể níu giữ bước chân nàng. Nhìn bóng lưng gầy guộc của muội muội khuất dần sau hành lang gấp khúc, Mộ Diễn thẫn thờ, thân thể vô lực trượt xuống đất.

A Vô đứng bên cạnh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, thảng thốt kêu lên: “Thiếu gia!”

Tại ngã rẽ hành lang, Mộ Tử Hàn dang tay chặn đường Mộ Chính. Ngón tay nàng run rẩy chỉ vào mặt ông ta, giọng nói lạc đi vì phẫn uất: “Ngươi có biết, cứ bảy ngày ta lại phải đi hiệu thuốc bốc thuốc một lần hay không? Nếu ca ca đứt thuốc, huynh ấy có thể sẽ chết, thật sự sẽ chết đấy! Dù sao đi nữa, huynh ấy cũng là cốt nhục của ngươi…”

Tiếng quát của Mộ Chính dễ dàng át đi lời cầu khẩn của nàng. Trong mắt ông ta bắn ra tia lửa giận dữ, tựa như dã thú muốn nuốt chửng con mồi: “Mộ gia sắp gặp tai ương ngập đầu rồi, chẳng lẽ ta còn phải lo xem nó sống hay chết?”

Con trai của ông ta đâu chỉ có mỗi mình Mộ Diễn. Sau này kẻ chống đỡ gia môn cũng sẽ chẳng phải là cái xác không hồn ấy.

Thấy Mộ Tử Hàn mất kiểm soát, Mộ Chính ngược lại khôi phục vẻ bình tĩnh. Ông ta nhếch môi cười nhạt, dáng vẻ thâm độc như rắn rết nhưng lại dùng giọng điệu vỗ về dạy bảo: “Tử Hàn, ngươi phải hiểu cho rõ, không phải ta hại chết nó, mà là ngươi. Đáng thương cho Tiểu Diễn, từ nhỏ đã che chở ngươi, cuối cùng lại nuôi ra một kẻ vong ơn bội nghĩa. Ta cũng muốn thương nó lắm chứ, nhưng ngươi phải ngoan ngoãn nghe lời mới được.”

Mộ Tử Hàn nghe xong, toàn thân lạnh toát như rơi vào hầm băng.

Nàng hiểu quá rõ ý tứ trong lời nói của Mộ Chính. Nếu ông ta không đạt được mục đích, tuyệt đối sẽ không để huynh muội nàng được yên ổn. Vị tướng quân Mộ Diễn từng lập bao chiến công hiển hách cho thiên hạ giờ đây cũng chỉ là hào quang quá khứ.

Sự sụp đổ của gia tộc đã biến huynh ấy thành một phế nhân suốt ngày ôm hũ thuốc. Chẳng ai quan tâm đến huynh ấy, dù có hương tiêu ngọc nát cũng chẳng ai nhớ tới.

Điểm yếu của Mộ Diễn là Mộ Tử Hàn. Điểm yếu của Mộ Tử Hàn, sao lại không phải là Mộ Diễn? Mộ Chính chính là lợi dụng điểm này để uy hϊếp nàng.

Chỉ là, ông ta đã tính sót một điều.

Nếu Mộ Tử Hàn thật sự trở thành thái tử phi, nàng tuyệt đối sẽ không chịu sự kìm kẹp của ông ta nữa. Đến lúc đó, người nắm thóp cả cái Mộ gia này chính là nàng. Thái tử đoản mệnh thì đã sao?

Nàng gả qua đó chính là người của hoàng thất, mẹ chồng là hoàng hậu, ai dám hà khắc? Phải biết rằng, quả phụ cũng chia làm ba bảy loại. Hơn nữa, thân thể Chu Cảnh đã như vậy, lấy đâu ra tinh lực mà nạp thϊếp làm người ta ngứa mắt.

Mộ Tử Hàn là người Mộ gia, hôn nhân đại sự là lệnh cha mẹ lời mai mối. Nếu không xảy ra chuyện này, ai biết sau này Mộ Chính sẽ sắp đặt cho nàng loại người nào.

Thứ tỷ của Mộ Như Cầm là Mộ Như Liên, cũng do Tôn di nương sinh ra. Trong mấy tỷ muội trong phủ, Mộ Như Nguyệt lớn nhất, sau đó đến Mộ Tử Hàn, rồi tới Mộ Như Liên.

Vậy mà trước tết, người nọ đã bị Mộ Chính làm chủ, gả cho một vị đại nhân hơn năm mươi tuổi làm kế thất. Con trai của vị đại nhân kia tuổi tác còn lớn hơn cả Mộ Như Liên.

Nghĩ như vậy, Chu Cảnh ngược lại là một mối lương duyên tốt. Chung quy lại… tình cảnh cũng sẽ không tệ hơn hiện tại là bao.

Mộ Chính thấy nàng im lặng, bèn bồi thêm một câu: “Ngươi cũng không cần lo lắng chuyện gả vào Đông cung thì ca ca ngươi không ai chăm sóc. Đừng nói là đổi viện, nó muốn cái gì, chẳng lẽ ta lại không cho? Ngươi phải biết, trong nhà có tốt thì ca ca ngươi mới tốt được.”

Mộ Chính còn định nói thêm gì đó, chợt thấy Mộ Tử Hàn lẳng lặng nhìn mình. Đôi mắt nàng sạch sẽ đến mức khiến những toan tính dơ bẩn của ông ta nghẹn lại nơi cổ họng.

Ông ta thẹn quá hóa giận, hùng hổ buông lời đe dọa: “Những gì ta nói, ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ! Dù sao thì kiệu hoa này ngươi lên cũng phải lên, mà không lên cũng phải lên!”

“Được.” Giọng nàng nhẹ tựa tiếng muỗi kêu.

Thấy nàng trả lời dứt khoát, Mộ Chính nhất thời không phản ứng kịp.

Mộ Tử Hàn từ từ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt phụ thân mình. Nàng nói rất chậm, sắc môi có chút nhợt nhạt: “Ta nói là, được.”

Mộ Chính mừng rỡ ra mặt, cười nói: “Thế mới phải đạo chứ! Ta là phụ thân ngươi, chẳng lẽ lại hại ngươi sao?”