Chương 1: Thánh Chỉ Xung Hỉ (1)

Mây đen vần vũ trên bầu trời hoàng thành, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp trút xuống. Đúng lúc này, một đạo thánh chỉ xung hỉ từ trong cung ban xuống Mộ phủ.

“Xong rồi, lần này xong hết rồi.”

Mộ phu nhân khóc lóc nỉ non, thanh âm ai oán vang vọng trong sảnh đường. Mộ Chính không kìm được cơn giận, tung cước đá bà ta ngã lăn ra đất.

“Khóc khóc khóc, ngươi còn mặt mũi nào ngồi đây mà khóc?”

Ông ta quát lớn, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt người đàn bà dưới đất: “Ngươi chiều hư nữ nhi đến mức vô pháp vô thiên, lại còn dẫn sói vào nhà, đón thằng cháu hạ tiện kia về.”

Mộ Chính nghiến răng ken két: “Để rồi hai đứa nó không biết liêm sỉ mà tư thông cẩu hợp! Lần này thì hay rồi, cả nhà đều phải chịu vạ lây!”

Mộ phu nhân va mạnh vào cây cột phía sau, đau đớn thốt lên đầy thê lương: “Lão gia! Sao ngài có thể nói Nguyệt nhi như vậy?”

Bà ta gạt nước mắt, cố gắng phân bua: “Thái tử trọng thương hôn mê bất tỉnh, ai cũng nói hắn dữ nhiều lành ít, sắp chết đến nơi rồi.”

“Đúng là hoàng thượng từng có ý định gả Nguyệt nhi cho thái tử, nhưng một không có hôn thư, hai không có hứa hẹn, năm xưa chỉ là thuận miệng nhắc tới. Ai dám coi là thật?”

Mộ phu nhân càng nói càng thấy oan ức: “Hoàng thượng cũng sớm hối hận rồi, chê bai Mộ gia chúng ta nên mới đi tìm nhà khác chọn thái tử phi.”

“Nay thái tử gặp chuyện trên chiến trường, lại nhớ tới chúng ta, trong lòng Nguyệt nhi khổ lắm chứ. Sao nó cam tâm làm quả phụ được?”

Bà ta nức nở: “Thế nên mới nhất thời nghĩ quẩn, làm ra chuyện sai trái…”

“Câm miệng!”

Mộ Chính nổi trận lôi đình cắt ngang: “Nó không có đàn ông là không sống nổi sao? Đến chuyện tư thông với người ta mà cũng làm được!”

Ánh mắt ông ta hằn lên những tia máu đỏ quạch: “Cháu trai của ngươi đúng là bản lĩnh, ở nhờ chưa được bao lâu đã lừa gạt khiến nó đến sự trong sạch cũng không cần nữa?”

Cũng không trách ông ta giận sôi máu, dù sao thì một canh giờ trước, chính tay ông ta đã bắt gian tại giường!

Trước mắt, Mộ Như Nguyệt đã không còn là xử nữ. Phải ăn nói thế nào với hoàng gia đây? Đúng là trời muốn diệt Mộ gia ông ta mà!

Mộ phu nhân lại chẳng hề để ý đến sự nghiêm trọng ấy: “Lão gia sợ cái gì? Thái tử sắp chết rồi, hắn còn sức đâu mà động phòng?”

“Ngu xuẩn! Ngươi tưởng hoàng gia thành thân là chuyện đùa sao, trong cung sẽ có ma ma tới nghiệm thân đấy.”

Đây chính là tội khi quân! Mộ Chính vừa gấp vừa giận, rút một thanh kiếm treo trên vách, định lao ra ngoài.

“Ta đi gϊếŧ chết cái thứ nghiệp chướng đó!”

“Lão gia, không được!”

Mộ phu nhân nhào tới, quỳ rạp xuống đất, mắt ngấn lệ sống chết van xin: “Nguyệt nhi là cốt nhục ngài thương yêu nhất mà.”

Bà ta sinh ra đã xinh đẹp, lại giỏi quyến rũ người khác nhất. Mỗi lần khóc lóc nũng nịu, xương cốt Mộ Chính đều mềm nhũn một nửa.

Năm xưa, bà ta cũng quỳ trước mặt ông ta như thế này, khóc đến hoa lê dính hạt mưa, giọng nói kiều mị đáng thương: “Lão gia, thϊếp không còn nơi nào để đi, ngài hãy thu nhận thϊếp đi.”

Đàn ông mấy ai không bị sắc đẹp mê hoặc. Mộ Chính giấu chính thất sắp sinh nở, ngày ngày cào gan xé ruột, hận không thể dồn hết sức lực lên người ngoại thất này.

Chính thất vừa tạ thế, Mộ Chính đã nóng lòng đón bà ta về phủ ân ái hằng đêm, nâng lên làm kế thất.

Mộ phu nhân ôm chặt lấy chân Mộ Chính, không cho ông ta đi. Mộ Chính đang cơn nước sôi lửa bỏng, nhấc chân đạp mạnh vào ngực người đàn bà kia!

Ông ta gầm lên: “Chết đi cho xong chuyện, còn hơn để nó sống mà gieo họa cho cả nhà!”

“Cái thứ nghiệp chướng đó muốn gì mà ta không cho? Hả?”

Mộ Chính thở hồng hộc, uất nghẹn nói: “Từ nhỏ đến lớn, ta có để nó thiếu ăn hay thiếu mặc không? Mời tiên sinh giỏi nhất, tốn bao tâm huyết bồi dưỡng, nhưng nó thì sao? Nó báo đáp ta thế này đấy à?”

Nói rồi, ông ta túm lấy cổ áo Mộ phu nhân, khuôn mặt vặn vẹo trông như yêu quái muốn ăn thịt người.

“Ngươi còn mặt mũi nào mà khóc! Đều là do thằng cháu của ngươi tạo nghiệp!”

Mộ Chính đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói chứa đầy nộ khí vang vọng khắp sảnh đường: “Ban đầu ta đã sớm căn dặn, nữ quyến trong nhà đều đang tuổi cập kê, để tên cháu trai kia của ngươi tới ở nhờ thực sự bất tiện. Nhưng ngươi lại cứ khăng khăng làm theo ý mình!”

Mộ phu nhân sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, chẳng dám thở mạnh. Bà ta biết rõ lần này bản thân đã đuối lý hoàn toàn.

Nhà mẹ đẻ của bà ta gia cảnh sa sút, tên cháu trai kia lại là kẻ bất tài vô dụng, văn dốt vũ dát, chỉ giỏi mấy trò trộm gà bắt chó, hôn sự mãi vẫn chưa định được.