Tai Nguyên Trinh ù ù như trống dội, chẳng còn nghe rõ lời ai. Thấy môi Hoàn Tam Nương mấp máy, đoán là đang dặn gì đó, nàng phẩy tay đáp mơ hồ: “Cô biết rồi… khụ khụ… ngươi lui đi.”
Nàng được người đỡ về điện nghỉ, Thái y Đông Cung nhanh chóng dâng lên mấy chén thuốc đã hâm nóng. Nguyên Trinh uống xong vài ngụm, nằm nghỉ một nén nhang mới thấy đầu óc tỉnh táo.
Trời dần âm u, Thường thực giám Lưu tiên lén bước vào, liếc nhìn Phương Lan, thấy nàng gật đầu mới dám lên tiếng: “Điện hạ, đến giờ dùng bữa tối rồi. Có cần để họ dọn lên luôn, hay là chờ thêm chút nữa?”
Dạ dày Nguyên Trinh sau mấy chén thuốc như nặng thêm ngàn cân, hoàn toàn chẳng có khẩu vị. Nàng suy nghĩ một chút: “Phía ngoài không phải vừa dâng mật lê mới sao? Đem mấy chục cân sang mẫu hậu, nói bệnh tình của ta đã thuyên giảm, để người yên tâm. Lại chia ra một ít, pha thành mật thủy mang về đây.”
Phương Lan không nhịn được nói: “Điện hạ hảo ngọt, cũng không thể để bản thân tùy hứng. Uống xong mật thủy rồi, lại càng không ăn nổi cơm!”
Nguyên Trinh không thèm nghe, lại sai người đến cửa cung đợi, Cẩu Nhu trở về thì lập tức đưa nàng ta vào.
Chưa bao lâu, mật thủy đã tới, chính tay Cẩu Nhu bưng đến. Nàng ta vừa cưỡi ngựa về, tóc tai còn lấm tấm sương mồ hôi, gương mặt xám xịt như tro.
Giống hệt nữ La Sát mới từ đỉnh Côn Luân chém gϊếŧ trở về.
Ném cả khay mật thủy xuống trước mặt Nguyên Trinh, Cẩu Nhu tức tối: “Nô tì nghe gia lệnh nói bệnh điện hạ lại nặng. Hôm nay lại thèm ngọt có phải không? Uống mấy lần mật thủy rồi? Trước khi nô tì rời đi, điện hạ hứa với nô tì ra sao? Mới đó đã quên sạch rồi?”
Phương Lan này, bình thường lén lút dâng mật thủy thì lanh lẹ lắm, sao hôm nay lại sơ suất đến độ mang cả người lẫn nước đυ.ng trúng A Nhu?
Mật thủy đến miệng rồi mà còn bị cướp mất, Nguyên Trinh trong lòng thầm mắng gia lệnh một trận tơi bời, ngoài mặt vẫn cười tươi rói, vươn tay nắm lấy tay Cẩu Nhu, nhẹ giọng dỗ dành: “Không nhiều đâu, chỉ hơn một chén thôi. A Nhu đã mở miệng rồi, vậy chén này cô ban thưởng cho gia lệnh.”
Nói xong liền dùng ánh mắt ra hiệu cho Phương Lan đem mật thủy đi. Nhưng Cẩu Nhu hất tay nàng ra, hừ lạnh một tiếng: “Chỉ hơn một chén? Vậy chứ vì sao mà điện hạ vừa ho vừa choáng đây?”
Cẩu Nhu nghiêm giọng hù dọa: “Lần sau mà ho đến ói cả ruột ra, điện hạ tự khắc biết cái gì nên ăn cái gì không. Người đâu! Bày cơm lên cho điện hạ!”
Nguyên Trinh chau mày: “Ta ăn không vô.”
Cẩu Nhu thì lại cứng rắn đến cùng: “Ăn không nổi thì ngậm lấy, lúc nào thèm thì nuốt!”
“Phụt ha ha ha ha ha…”
Nguyên Trinh cười đến run rẩy cả người, đập tay vào đệm cười lớn, cười đến đỏ cả mặt, nghẹn không ra hơi, còn phải cầu xin Cẩu Nhu giúp nàng điều khí.
Bữa tối do Lưu tiên của Thường thực giám hầu hạ, Cẩu Nhu ở bên giám sát. Nguyên Trinh bất đắc dĩ phải uống nửa bát canh cá, sau đó sai người thu dọn, chỉ giữ Cẩu Nhu lại trong nội điện.
Ánh nến bập bùng lay động, chủ tớ hai người ngồi đối diện bên cạnh chân nến. Cẩu Nhu là người phá vỡ sự trầm mặc trước: “Nô tì vào thành thì bắt gặp xe ngựa Tạ phủ rời thành. Nghe bọn hạ nhân nói, Tạ gia đã giao phủ đệ cho nha hành, chuẩn bị dời cả nhà đến Kiến Nghiệp định cư.”
Hàng mi của Nguyên Trinh khẽ run, giọng nàng mỏi mệt: “Ngươi cũng nghe nói chuyện của Tạ Thất Nương rồi à?”
“Nô tì nghĩ, mấy ngày nay điện hạ bệnh tình đã khá hơn, cớ sao lại cứ hoa mắt chóng mặt? Liền nhiều chuyện đi hỏi thử gia lệnh.”
Ai ngờ vừa hỏi, Cẩu Nhu cũng hết hồn. Nàng không sao hiểu nổi vì cớ gì Tạ Thất Nương hay nói đúng hơn là cả Tạ gia lại đột ngột thay đổi thái độ. Chẳng lẽ Quảng Lăng Vương thật sự định phế Thái nữ?
Quảng Lăng Vương và họ Tạ cùng chinh chiến, người đang ở Kiến Nghiệp. Nếu thật có tâm tư ấy, Tạ gia đích xác có thể biết tin từ sớm.
Còn chuyện Tạ Chân lấy cớ chê thân thể bệnh tật để rút lui, e rằng cũng chỉ là lời thoái thác. Tình nghĩa mười mấy năm, nếu thật lòng không muốn, đã chẳng đợi đến hôm nay.
Nguyên Trinh nói: “Chớ nhắc đến Trĩ Tì. Mấy ngày nay thái dương ta giật giật không ngừng, vừa rồi ngủ một giấc vẫn chưa dịu, cứ cảm thấy sắp có chuyện xảy ra. Ngươi ra ngoài thành có gặp người của cữu cữu sai đến không? Có phải Giang Châu xảy ra biến gì chăng?”
Cẩu Nhu lấy từ trong ngực ra mật thư, trao cho Nguyên Trinh, rồi lại dùng ngân trâm gảy cho lửa nến sáng thêm.
Nguyên Trinh cẩn trọng, trước tiên soi dấu tín trên phong thư, xác nhận ám hiệu không sai mới mở ra đọc. Xem xong, nàng thở ra một hơi nhẹ nhõm, mỉm cười nói: “Cữu cữu ta làm Giang Châu thứ sử, chấp chưởng một phương, lại không phải đồng minh của Đại Tư Mã. Ta vốn lo họ Tiêu sẽ trừ khử dị kỵ, cất quân đánh Giang Châu. Không ngờ mấy hôm trước cậu đã nhận được lời chiêu dụ từ họ Tiêu, nhất thời vô ngại.”
Nàng nghĩ rất xa. Tiêu Tục hiện giờ dựa vào danh nghĩa Thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, binh cường mã mạnh. Một mình phủ Quảng Lăng cùng thứ sử Giang Châu Trịnh Bá Khang thì không đủ lực đối kháng, chi bằng ẩn nhẫn chờ thời.
Binh và mã trong loạn thế đều là thứ quý như vàng. Nguyên Trinh không phải Trường Quảng Vương, càng chẳng phải Dương Bình Vương, nàng sẽ không dại dột dâng đầu cho họ Tiêu làm quân công.
Dưới ánh nến, khóe môi Nguyên Trinh khẽ nhếch nụ cười, ánh mắt sinh động đầy vui vẻ. Nàng thấy Cẩu Nhu thất thần bèn chủ động hỏi: “Ngươi đang nghĩ gì thế?”
Cẩu Nhu sực tỉnh: “À, nô tì đang nghĩ Trịnh đại nhân trung thành tận tâm với điện hạ, lại là huyết mạch chí thân. Thái Nữ phi chi bằng chọn từ nữ nhi họ Trịnh, cho Trịnh đại nhân ăn một viên tâm an hoàn.”
Nụ cười của Nguyên Trinh chợt tắt, nàng thu thư lại, qua loa đáp: “Hôm nay mệt rồi, việc này sau hãy bàn tiếp.”