Chương 7

Đại tỳ nói không sai… Với cái thân thể vừa bệnh vừa tàn này, sống sót đến hôm nay đã là kì tích, sao có thể kéo nàng ấy cùng rơi xuống vũng bùn?

Khôn Trạch ai cũng tránh ta như ôn dịch, chỉ có Đại tỳ nguyện dịu dàng bên ta suốt bao năm là ta quá si tâm vọng tưởng. Rõ ràng ngay cả lời hứa sống trọn một đời cũng không dám nói, vậy mà còn dám lôi nàng ấy cùng chịu khổ, báo ân bằng cách nhấn nàng ấy xuống đáy sâu cùng ta.

Nhưng Nguyên Trinh vẫn đau đáu trong lòng bởi trong trái tim nàng, Đại tỳ không giống người khác.

Năm đó bọn họ từng ngồi kề vai trên bậc thềm cung điện mùa hạ, Đại tỳ từng hướng lên những chòm sao mà thề rằng: “Sống phải bên nhau trọn đời, chết cũng phải tương tư vĩnh viễn.”

Nàng đã từng tin, sao trời lơ lửng trên kia bất biến, thì lời thề cũng sẽ vững như sơn, dẫu biển cạn đá mòn cũng không phai.

Nào ngờ, lời thề ngàn lần nơi bậc thềm, cuối cùng lại hóa thành bóng trăng đáy nước, hoa trong gương.



Cao vương hậu thấy Nguyên Đảo thật sự đã “Mời” được Nguyên Trinh vị Thái nữ suốt ngày ẩn dật trong cung tới điện, liền hài lòng gật đầu, dịu dàng nói: “Trưởng nữ lâu ngày ở sâu trong cung, ít giao du, không có lợi gì cho thân thể. Hôm nay bao nhiêu tiểu nương tử, tiểu lang quân có mặt, con nên trò chuyện nhiều hơn, kết giao với mấy người bạn.”

Nguyên Trinh chẳng có hứng thú, nhưng cũng đành cho Cao vương hậu chút mặt mũi tuy nàng không ưa đệ đệ khác mẹ này, nhưng Cao Ngọc xưa nay vẫn chăm sóc nàng cẩn trọng chu đáo. Nàng chỉ đành đáp một tiếng uể oải, nhưng ánh mắt thì chẳng buồn liếc đến đám oanh oanh yến yến bên dưới.

Nhắc đến bạn bè, Cao Ngọc bất giác nhớ tới một người. Bà đưa mắt nhìn quanh đám tiểu nương tử lang quân, lướt qua những cái trán cúi thấp mà tìm kiếm, lại không thấy bóng dáng Tạ Thất Nương đâu cả.

Xưa nay mỗi lần Nguyên Trinh dự yến, thể nào cũng kè kè bên Tạ Thất Nương như hình với bóng, dù chỉ xa xa liếc mắt đưa tình cũng không giấu nổi ý vị mặn nồng trong ánh nhìn.

Nay là yến thưởng hoa được tổ chức công khai để tuyển phối ngẫu cho Nguyên Trinh, Thất Nương nhà họ Tạ nỡ lòng nào không đến?

Thân phận Thất Nương quá cao, huynh muội họ Hoàn dù có tài mấy cũng không đuổi kịp. Nếu không phải Nguyên Trinh vừa ý, Quảng Lăng vương lại ngầm cho phép, thì ngay cả Cao Ngọc cũng không mong thấy Tạ gia một tay cầm đao trở thành kiếm trong tay Thái nữ.

Nay nàng vắng mặt, khiến Cao Ngọc cùng Nguyên Đảo đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ánh mắt Cao Ngọc đảo qua một vòng hoa giữa điện, nhanh chóng nhận ra một thiếu nữ cài hoa sơn trà trên đầu. Mẫu thân nàng là huyện lệnh huyện Bành Thành thuộc quốc Quảng Lăng, tuy gia tộc nhân khẩu thưa thớt, thế lực cũng suy sút ít nhiều, nhưng vì xuất thân vẫn là danh môn nên cũng tạm đủ điều kiện nhận được thiệp mời yến thưởng hoa.

Khôn Trạch nếu có mẫu thân hoặc tỷ tỷ làm quan, sao cam tâm gả cho một bệnh Càn Nguyên cả đời? Ngày sau không ăn hϊếp Nguyên Trinh mới là lạ. Thân thế có kém cũng không sao, chỉ cần lòng dạ hiền lành, chịu theo nàng trọn đời trọn kiếp, mới xứng làm hiền thê thực sự.

Cao Ngọc mỉm cười, thấy mình làm kế mẫu cũng coi như chu toàn, liền dịu giọng gọi: “Trên đầu cài sơn trà kia có phải là đại nương nhà họ Trương? Đúng là nhan sắc như hoa như ngọc. Hài tử ngoan, mau lại gần cho Cô nhìn kỹ xem nào.”

Nguyên Trinh cũng thuận mắt nhìn xuống phía dưới, liền thấy Trương đại nương hoảng hốt, hoa sơn trà bên tóc bị dọa cho rơi khỏi trâm cài, vội vàng tháo xuống nhét vào tay áo, nhấp nhổm do dự mãi không chịu tiến lên.

Bộ dạng né tránh này, rõ ràng là sợ bị nàng để mắt đến, nên mới cố làm ra vẻ rụt rè nhát gan đây mà?

Nguyên Trinh không tin một tiểu thư xuất thân danh gia vọng tộc lại không hiểu quy củ. Nàng nhận ra thân phận của Trương đại nương chỉ là nữ nhi một huyện lệnh. Mai này tốt nhất cũng chỉ làm chính thất của tiểu quan. Thế mà nay lại dám phớt lờ thể diện vương phủ, công khai chê bai nàng?

Vừa bị Đại tỳ chối bỏ, lại bị nữ nhi quan huyện xem thường đến là khúc gỗ cũng phải bực! Huống hồ nàng là thiên chi kiêu nữ, hậu duệ của Cao Tổ và Thái Tông anh minh thần võ cơ mà!

Lửa giận nghẹn nơi l*иg ngực, Nguyên Trinh hiếm khi nổi nóng, vỗ mạnh tay vịn giường, gằn giọng quát: “Vương hậu gọi ngươi, lỗ tai ngươi điếc rồi à?”

Toàn điện đồng loạt run bắn, mẹ ơi, có ai nói Thái nữ bệnh hoạn còn có tật bạo lực đâu?

Người bị gọi đến mặt mày tái nhợt, cả người run lẩy bẩy, đến hoa trong tay áo cũng rơi mất, vội vã chạy lên trước, quỳ xuống nhận tội: “Tham kiến vương hậu, điện hạ. Vừa rồi đóa hoa trong tóc thϊếp trượt xuống, sợ thất lễ trước mặt điện hạ nên mới chậm trễ đôi chút.”

“Chỉ cần tai không điếc là được. Vương cung không lớn, mà nếu điếc thật, cũng không ai chữa nổi.”

Nguyên Trinh ngoài mặt là an ủi, thực chất lại châm biếm. Lời chưa dứt, Trương đại nương đã run như cầy sấy.

Nàng cũng chẳng buồn để tâm. Ho xong một trận, ánh mắt vẫn lạnh như băng. Trừ Đại tỳ, nàng chẳng thèm quan tâm Khôn Trạch nào nghĩ gì về mình. Nhưng hôm nay là yến tuyển phối ngẫu, đám người kia lại cúi đầu né tránh, chẳng khác nào cầm khăn che mặt, đâu chỉ là sỉ nhục nàng, mà còn là khinh nhờn hoàng quyền!

Nguyên Trinh siết chặt tấm chăn trên tay, tâm trạng từ xấu hổ biến thành phẫn nộ. Đại Chu sau mấy năm loạn lạc, hoàng quyền đã suy tàn, nền tảng thống trị của họ Nguyên lung lay sắp đổ. Đám Khôn Trạch này dám thể hiện thái độ như vậy, e là đã được thế gia phía sau ngầm đồng tình.

Nàng hừ lạnh một tiếng, cố ý điểm danh hết những kẻ cúi đầu thấp nhất trong điện.

Chỉ dạy một Trương đại nương là chưa đủ, nàng muốn gõ núi dọa hổ, răn đe tất cả nương tử lang quân trong điện, để các thế gia cũng thu lại thói làm càn.