Chương 6

Nguyên Đảo càng cúi đầu cung kính, trong lòng lại càng khoái trá. Hắn biết mà chỉ cần nhắc tới Tạ Chân Nhất là thể nào nàng cũng nổi giận!

Tỷ tỷ của hắn mẫn cảm yếu đuối, có lẽ do bệnh tật khiến tinh thần mệt mỏi, cơn giận đến nhanh mà cũng tan nhanh. Kẻ nào lỡ lời mà chịu lui một bước, nàng cho dù có bực dọc đến mấy cũng không truy cứu đến cùng.

Chính vì vậy mà Nguyên Đảo mới dám mượn cơ hội này nhắc đến Thất Nương họ Tạ. Nhận lỗi có mất gì đâu, lại còn có tiếng biết sai chịu sửa, sao lại không vui vẻ làm?

Quả nhiên, sau khi nghe lời xin lỗi, Nguyên Trinh cũng không truy cứu nữa, chỉ hơi nghiêng đầu, dùng khăn chấm đi vệt đỏ nơi đuôi mắt, nhẹ nhàng lau khô giọt lệ lấp lánh còn đọng lại.

Phương Lan rón rén bước vào nội thất, bẩm báo: “Điện hạ, Cẩu nữ quân hồi sáng đã rời thành, nói giờ Thìn sẽ quay về, xin điện hạ chớ lo.”

Nguyên Trinh khẽ gật đầu, lại yêu cầu thêm một chén mật thủy, không hề có ý định đi dự yến, cứ thế mặc kệ Nguyên Đảo đứng đó một bên.

Nguyên Đảo nén giận, cố gắng khuyên thêm một hồi, thấy nàng vẫn không động tâm, trong bụng tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Theo lý, Nguyên Trinh không muốn đi thì thôi, hắn chỉ cần quay về phục mệnh là xong. Nhưng máu nóng thanh niên bốc cao, hắn vẫn luôn mong thể hiện bản lĩnh trước mặt mẫu hậu. Nếu ngay cả một Nguyên Trinh bệnh tật cũng không thuyết phục được, chẳng phải quá mất mặt sao?

Người nằm trên giường sơn mặc áo tía đai ngọc, trang phục chỉnh tề, nghĩ tới nếu không phải Thất Nương tuyệt tình, thì lúc này Nguyên Trinh đã cùng nàng ta định thân nơi yến tiệc rồi.

Thấy nàng khép mắt nghỉ ngơi, Nguyên Đảo đảo tròng mắt một cái, liền tự mình đẩy chiếc xe bốn bánh ra, thừa lúc các cung nữ lơ là, bất ngờ ôm lấy người trên giường đặt lên xe, đẩy thẳng một mạch.

Hắn tay dài chân dài, một hơi đẩy xe như gió lốc xông tới chính điện, vừa miệng xin lỗi, chân bước vùn vụt: “A tỷ, thứ lỗi cho đệ! Chuyện nhân duyên không thể qua loa đâu!”

Bị gã tiểu tử lỗ mãng kia cưỡng ép, ngực Nguyên Trinh phập phồng kịch liệt. Từ kinh hoảng đến giận dữ, nàng vỗ đùi hét lớn: “Thả ta xuống! Cản hắn lại! Gia lệnh! Gia lệnh đâu?”

Cung nữ tuy thấp hèn nhưng trung thành, muốn cản lại mà không dám động đến Nguyên Đảo. Còn gia lệnh Thái nữ Phương Lan thì thái độ mập mờ, chỉ lên tiếng mà không ra tay, thậm chí còn lấy chăn phủ lên chân Nguyên Trinh, ngầm đồng tình với hành vi cướp người của hắn.

Nguyên Trinh nhẹ tênh, thậm chí còn không nặng bằng một thϊếp thất nhỏ bé trong phủ Nguyên Đảo. Hắn vạm vỡ mang sức mạnh trời cho, kéo theo xe như chiến xa phá trận, thẳng tiến đến Minh Quang điện, trong lòng còn không nén nổi hưng phấn.

Toàn thân hắn như còn râm ran dư vị kí©h thí©ɧ ban nãy. Một cung nữ dịu dàng mà dám phản kháng một lần, khiến hắn vừa thấy mới mẻ, vừa thèm thuồng ngày sau nhất định phải thử lại trong cung của mình…

“Khụ khụ khụ khụ khụ!”

Nguyên Trinh bị xóc đến muốn rụng xương, vừa đón gió lạnh liền ngứa họng nhức cổ, không ai kịp dâng khăn, đành phải dùng tay áo rộng che miệng. Sau cơn ho, vạt tay áo tía lại in thêm một tầng huyết sắc đậm hơn.

May mà Nguyên Đảo cũng ý thức được mình lỗ mãng, vội tìm lời biện hộ: “Đệ chỉ là nhất thời sốt ruột, mong A tỷ lựa chọn người vừa ý, lại quên mất thân thể A tỷ yếu ớt. Mong A tỷ đừng trách đệ lỗ mãng.”

“Ngụy biện!”

Nguyên Trinh tuy ôn hòa, nhưng không phải kẻ dễ gạt, rõ ràng không tin lời hắn nói. Nàng vừa định mở miệng mắng, bỗng một trận gió táp tới, nàng lập tức ngậm miệng, dùng chăn quấn chặt người, tránh cho tim phổi lại thêm tổn thương.

“Lại nổi gió rồi à? A tỷ yên tâm, đệ đưa tỷ vào ngay.”

Mưu kế thành công, Nguyên Đảo hớn hở ra mặt, chẳng cần cung nữ giúp đẩy xe, càng tận tâm tận lực đích thân đưa tỷ tỷ vào điện.

Tự mình đưa Thái nữ bệnh nhược vào dự yến, để bầy lang quân nương tử bên trong trông thấy, tiếng thơm đệ kính tỷ, huynh hữu đệ cung ắt sẽ truyền xa.

Nguyên Trinh nhăn mày, nàng nhìn thấu trò diễn lố bịch của Nguyên Đảo trong nháy mắt. Cái vẻ đạo mạo giả nhân giả nghĩa kia khiến người ta buồn nôn, tất cả chỉ là vì tiếng tốt mà cố làm ra vẻ. Nàng chỉ hận đôi chân tàn tật, không thể vùng thoát, đành để mặc người đẩy đi.

Ngay khi bước vào Minh Quang điện, ánh mắt mọi người như thể cùng lúc đổ dồn về phía nàng, khiến cảm giác khó chịu trong lòng nàng hóa thành ngượng ngùng.

Nàng rất ít khi tham gia yến tiệc, càng hiếm khi đối mặt với nhiều Khôn Trạch xa lạ như vậy. Dù bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng vành tai nàng đã đỏ ửng từ lúc nào chẳng hay.

Thế nhưng chỉ chớp mắt sau, đám Khôn Trạch nhìn rõ người tới, thấy chiếc xe bốn bánh quen thuộc, liền đồng loạt cúi đầu né tránh ánh mắt giao nhau với nàng.

Ai nấy đều sợ bị Nguyên Trinh để mắt tới dung mạo, rồi bị kéo vào Đông Cung, từ đó sống kiếp quả phụ vô sinh vô tử.

Nếu như nói lấy được Quận vương Hoành Dương tuấn tú dũng mãnh là ước mơ của vạn Khôn Trạch, thì vướng phải Thái nữ Quảng Lăng Nguyên Trinh lại là ác mộng.

Mắt thấy da thịt nàng trắng bệch, thân hình gầy gò gói trong trường bào, đôi chân bất động thõng trước xe như đã chết, chỉ có ánh mắt yên tĩnh như hồ sâu là còn giữ chút thần sắc. Nhưng bọn họ nào phải Tạ Thất Nương, đâu thể chỉ dựa vào một tấm chân tình mà cam tâm theo bệnh nhân suốt đời.

Khoan đã, Tạ Thất Nương đâu? Sao không thấy nàng ta?

Trong bầu không khí im lặng đến ngột ngạt, chợt có một tiểu lang quân kinh hô khẽ, phá tan sự tĩnh lặng.

Thì ra xe của Nguyên Trinh dừng ngay cạnh hắn một chút, hắn tưởng bị Thái nữ để ý, liền hoảng hốt lùi lại, chân vô tình giẫm phải vạt váy của một tiểu nương tử bên cạnh, trượt chân ngã sấp mặt.

Khung cảnh đám Khôn Trạch tránh né như tránh hổ dữ đều thu vào đáy mắt Nguyên Trinh. Nàng muốn nở nụ cười an ủi tiểu lang quân đang chật vật kia, nhưng đôi môi lại run đến mức không điều khiển nổi.