Nghĩ đoạn, hắn ung dung vòng vào nội thất. Chỉ thấy một thiếu nữ mảnh mai tựa lưng vào giường gỗ sơn mài, mặt ửng hồng vì tức giận, mang theo sắc đỏ bệnh trạng.
Có lẽ do bước chân vội vã của Nguyên Đảo dẫn theo luồng gió lạnh, cổ tay nàng gầy như cành trúc phượng, tay áo rộng thùng thình tuột khỏi khuỷu tay. Nguyên Trinh lấy khăn trắng che miệng mũi, ho khan kịch liệt, vai run không ngừng như thể đang ho đến rút gan rút phổi, mà đôi chân dưới thắt lưng thì bất động như vật chết, buông lơi trên giường.
Từ sau khi bị ngựa giẫm gãy chân, lại nhiễm trọng bệnh, Nguyên Trinh dù tìm đủ danh y cũng chỉ có thể trì hoãn tình trạng suy nhược. Còn việc tự mình đứng lên? Đôi chân ấy đã tròn mười năm không chạm đất rồi.
Đám cung nữ vội vã ùa vào, người dâng nước, kẻ vỗ lưng. Nguyên Đảo đứng bên chờ tiếng ho lắng xuống mới mở lời: “Khôn Trạch nhà thế gia thành Quảng Lăng hiện đều đang chờ trong Minh Quang điện. Mẫu hậu đã có lệnh, muốn A tỷ qua đó chọn người.”
Ánh mắt hắn dừng nơi đôi chân của Nguyên Trinh, mang theo ý vị sâu xa: “A tỷ thể nhược, cứ thế mãi cũng không ổn. Nạp phi không phải vì hoan lạc, mà là nên sớm nghĩ tới việc nối dõi, kéo dài huyết mạch Quảng Lăng.”
“Hay là... A tỷ vẫn luôn từ chối, thực ra có điều gì khó nói?”
Nguyên Trinh chống tay che miệng ho một hồi, cổ họng khô khốc. Uống xong ngụm mật thủy, nàng khẽ cất tiếng: “A Nhu đâu rồi?”
“Trong mắt A tỷ chỉ có A Nhu. Nàng ta chẳng qua là một nô tỳ, ban ngày dâng trà rót nước, ban đêm còn sưởi ấm giường cho ngươi?”
Cẩu Nhu là nữ quan thân cận hầu hạ Nguyên Trinh, tính tình cương trực quả quyết, rất được nàng tín nhiệm.
Nàng ta gánh vác mọi việc lớn nhỏ của Nguyên Trinh, tuy chỉ là một Trung Dung, nhưng vì không có tuyến thể nên quan hệ của hai người mới không bị ai phát giác. Bằng không, với ánh mắt người ngoài, đã sớm xem như giấy mỏng chọc thủng rồi.
Dẫu cho Cẩu Nhu có là người của riêng Nguyên Trinh hay không, rốt cuộc cũng chỉ là nô ɭệ. Nguyên Trinh mải tìm một nô tỳ, không thèm để ý đến hắn, chuyện này khiến Nguyên Đảo bực bội không thôi.
Hắn quay sang nhìn nàng đang thoi thóp nơi giường, làm bộ làm tịch nói lời huynh hữu đệ cung: “Nếu A tỷ không đi, mẫu hậu ắt sẽ tự mình đến. Theo thiện ý của đệ, không bằng tới xem một lượt Minh Quang điện mấy chục người, kiểu gì cũng có kẻ xinh đẹp không kém Thất Nương.”
Nguyên Trinh chợt ngẩng đầu, môi trắng bệch, ánh mắt lại sắc như kiếm: “Nhắc đến nàng làm gì? Không được phép nhắc lại!”
“Đệ nhất thời lỡ lời, mong A tỷ rộng lượng tha thứ.”