Chương 4

Tạ Chân Nhất gắng gượng đáp lễ, nhưng vừa nghe đến ba chữ yến thưởng hoa, lòng nàng ta như bị kim châm, đau buốt không thôi. Nàng ta nhẹ giọng từ chối: “Trong phủ có việc, ta không tiện đến.”

Vị Thất Nương nhà họ Tạ này vốn thân thiết với Nguyên Trinh nhất. Nàng ta xuất thân thế gia Kiến Nghiệp, đáng lẽ có thể trải qua tuổi xuân an nhàn không ưu phiền, thế nhưng lại nguyện dấn thân vào chốn trầm mê vì bệnh tình của Nguyên Trinh, ngày đêm nghiên cứu thuật châm cứu phức tạp.

Nếu không phải vì Nguyên Trinh nhiều phen bệnh nặng, phụ vương đã sớm cầu thân cho hai người. Mà yến thưởng hoa hôm nay, tuy mẫu hậu nói là để tuyển chọn Khôn Trạch các nhà, thực chất lại ngầm định Tạ Chân Nhất làm Thái nữ phi.

Vậy mà lúc này Tạ Chân Nhất lại khăng khăng không chịu dự yến, khiến Nguyên Đảo cũng thoáng ngẩn người. Hắn thấy nàng ta mặc váy lụa nhạt màu, trang điểm thanh đạm, quả nhiên không có vẻ gì là chuẩn bị dự tiệc, liền ngơ ngác hỏi: “Nhưng, nhưng mà nếu Thất Nương không đi, mẫu hậu chỉ có thể từ yến tiệc chọn một Khôn Trạch khác ban hôn cho A tỷ.”

Móng tay Tạ Chân Nhất siết chặt đến mức gần như đâm vào da thịt. Nàng ta tránh ánh nhìn dò xét của Nguyên Đảo, cao giọng nói: “Thân thể Thái nữ suy nhược, cho dù Hoa Đà tái thế cũng khó trị. Người như vậy... Không xứng làm phối ngẫu của Khôn Trạch. Thϊếp xin đa tạ ý tốt của vương hậu, ngày mai Tạ phủ sẽ theo mẫu thân dời sang thành Kiến Nghiệp, trong nhà có nhiều việc, xin cáo từ.”

Một đoạn lời như dằn vặt chính mình, nói ra rồi cũng chẳng ai trong điện lên tiếng, tựa như cơn mưa bão vừa rồi đã cuốn sạch cả hơi thở. Tạ Chân Nhất không để tâm Nguyên Đảo còn đứng bên, chỉ cúi đầu bước đi, dẫn theo tỳ nữ rời khỏi đó không ngoảnh lại.

Tận mắt chứng kiến đôi bên đoạn tuyệt, Nguyên Đảo đứng trơ như gỗ đá, ngẩn ngơ bước vào chính điện, vừa vào liền thấy một gương mặt quen thuộc là gia lệnh của Thái nữ, Phương Lan. Hắn liền kéo nàng ta lại, ghé tai thấp giọng hỏi: “A tỷ cùng Thất Nương tình sâu nghĩa nặng, hôm nay sao lại như kẻ thù gϊếŧ nương gặp mặt vậy?”

Thái nữ đang cơn thịnh nộ, Phương Lan không dám nhiều lời, chỉ lặng lẽ phất tay về phía nội thất.

Nguyên Đảo đảo mắt nhìn quanh, lúc này mới phát hiện toàn bộ cung nữ trong điện đều cúi đầu rụt cổ, tận lực giảm thiểu cảm giác tồn tại, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Bọn họ sợ, nhưng lại khiến Nguyên Đảo càng gan lớn. Việc Nguyên Trinh không thể kết thân với nhà họ Tạ chẳng khác nào tự chặt một cánh tay, phía sau nàng giờ chỉ còn thế lực mẫu tộc nhà họ Trịnh đất Ứng Dương. Nếu lần này mẫu hậu chọn cho hắn một mối hôn sự tốt, rồi lại tính toán thêm bước nữa, Nguyên Đảo không tin ngôi vị Thái nữ không thể đổi chủ.