Vì quanh năm nằm liệt trên giường, Đông Cung của nàng cũng không có cơ thϊếp hầu hạ, điều này vô cùng hiếm gặp trong một hoàng thất vốn trụy lạc xa hoa.
Phải biết rằng, ngay cả tân đế Nguyên Cảnh, tuy sinh ra thân thể tàn tật, nhưng mới mười bốn tuổi đã nạp ba vị phi tử. Bệnh tật không hề ảnh hưởng đến du͙© vọиɠ mãnh liệt đang hừng hực trong người hắn ta.
Lúc này, các tăng nhân đều cụp mắt cúi đầu hành lễ với Nguyên Đảo, nhưng hắn làm như không thấy, trong lòng vẫn đang cân nhắc về tình trạng của Nguyên Trinh.
Nếu thân thể nàng thật sự không tốt, lại càng nên sớm sinh con để lưu lại hậu tự, nếu không sau trăm năm chẳng có ai hương khói phụng thờ, đó là đạo lý mà nhà dân thường cũng hiểu rõ. Huống chi Nguyên Trinh xưa nay tâm tư tinh tế, lại liên tục từ chối chuyện mẫu hậu thay nàng nạp phi, chẳng lẽ nàng thật sự không hiểu điều này?
Hay là tu hành Phật pháp đến mức nhập ma, thật lòng tin vào kinh văn nói về đoạn tuyệt sắc dục?
Hoặc có khi nàng cũng từng muốn nạp phi, chỉ tiếc thân thể bất hạnh, không thể sinh con, nên mới mượn cớ thoái thác?
Ngay trước cửa chính điện, Nguyên Đảo gặp được Tạ Chân Nhất mang theo tỳ nữ, trên người còn phảng phất mùi dược liệu.
Chủ tớ hai người thần sắc hoảng loạn, Tạ Chân Nhất vốn xưa nay luôn trầm tĩnh dịu dàng, nay ánh mắt lại ngơ ngác, đến cả ngưỡng cửa cũng vấp phải, suýt nữa ngã xuống. May mà tỳ nữ nhanh tay đỡ lấy, mới tránh được cảnh lúng túng.
“Thất Nương, cẩn thận đường trơn.”
Tạ Chân Nhất là bạn thanh mai trúc mã thuở nhỏ của Nguyên Trinh, từ bé đã nổi bật với vẻ thông minh và nhan sắc, chỉ là tính tình lạnh nhạt, ngoài Nguyên Trinh ra, nàng ta đối với ai cũng giống như sương lạnh rét căm, khiến Nguyên Đảo gặp nàng ta lúc nào cũng có chút sợ hãi mơ hồ.
Nhưng hôm nay lại khác, người luôn điềm tĩnh như nàng ta giờ đây luống cuống thất thố, chẳng còn chút dáng vẻ băng giá như xưa. Nguyên Đảo không khỏi liếc nhìn nàng ta thêm vài lần kỹ lưỡng.
Hắn nghĩ đến tình hình gần đây không yên, mẫu thân của Thất Nương là Tạ Tế vừa mới trừ khử thế lực thân tín của phế đế, lại chiếm được lòng quân tại Dương Châu, từ một tướng quân được triều đình đề bạt làm thứ sử trấn thủ Kiến Nghiệp.
Tạ gia đang lúc như diều gặp gió, Nguyên Đảo sao có thể bỏ lỡ cơ hội lôi kéo người nhà họ Tạ, vội vã nói: “Thất Nương lại tới châm cứu cho A tỷ? Ta nghe mẫu hậu nói thiệp thưởng hoa cũng đã gửi tới Tạ phủ, yến tiệc đã mở, các vị nương tử lang quân đều đã an tọa, để ta sai người đưa Thất Nương qua đó.”