Chương 21

*

Giữa trưa, trời nắng chang chang, trên đại lộ cũng như đường mòn đều vắng người qua lại. Nguyên Trinh và đoàn người nghỉ ngơi một lát rồi chuẩn bị lên đường, lại lấy bạc ra mua lương khô và nước sạch từ chỗ Lưu Chỉ.

Nhưng Lưu Chỉ nhất quyết không chịu nhận, gạt đi rất dứt khoát: “Nếu không nhờ quý nhân xuất kỳ bất ý đánh úp bọn lưu dân, chút người ngựa của ta chẳng biết còn phải khổ chiến bao lâu nữa.”

Nàng sai người thu dọn thức ăn thừa mang đi phân phát cho đám bộ khúc bị thương, sau đó lấy từ trong kho của điền trang hai bao gạo lứt, cho người buộc vào xe Nguyên Trinh: “Từ Trần Lưu đến Trường An còn ba ngày đường, hai bao gạo này đủ cho quý nhân ăn đến nơi.”

Nguyên Trinh vốn không khéo khách sáo, thấy Lưu Chỉ cứ nhất mực từ chối túi bạc trong tay Cẩu Nhu, bèn nói: “Nếu Tư mã không nhận, vậy thì xin thay mặt bọn ta đưa số bạc này cho các bộ khúc bị thương trong ấp.”

Từ lúc vào ấp, nàng đã thấy không ít bộ khúc sốt cao vì vết thương nhiễm trùng, mà nơi đây lại thiếu y ít thuốc, người chăm nom cũng chỉ biết lấy khăn ướt đắp trán hạ nhiệt.

Bộ khúc không được chữa trị kịp thời thì không chỉ giảm sức chiến đấu, mà còn vì e sợ cái chết mà ngại ra trận. Có được số bạc này, Lưu Chỉ có thể mời y công đến chữa trị cho họ.

Đã là của chung, Lưu Chỉ cũng không tiện từ chối nữa, nhận lấy túi bạc, lập tức giao hết cho tâm phúc đi mua thuốc, không giữ lại lấy một phân.

Xe ngựa của Nguyên Trinh đi tới vọng tháp cách mười dặm thì dừng lại, Lưu Chỉ thân chinh cưỡi ngựa tiễn nàng đến tận nơi.

Lúc chia tay, Lưu Chỉ lấy ra một cây nỏ nhỏ tinh xảo cùng một ống tên ngắn đưa cho Nguyên Trinh: “Cây nỏ này là do ta học được khi theo Trịnh đại nhân năm xưa, hôm nay tặng quý nhân. Nếu giữa đường lại gặp lưu dân, dẫu không kéo nổi cung cứng, cũng có thể dùng nỏ để phòng thân.”

Nguyên Trinh mừng rỡ tiếp lấy, sờ lên thân nỏ thấy trơn nhẵn mượt mà, không một chút gờ gỗ, chắc chắn là Lưu Chỉ đã tự tay mài giũa nhiều lần.

Nỏ so với cung tên thì chính xác hơn, nhẹ hơn, dễ dùng hơn. Triều đình từng nhiều lần hạ lệnh cấm dân gian tàng trữ nỏ tên một khi tra được trong nhà thì bị khép tội lưu đày.

Lưu Chỉ có thể hào phóng mang ra tặng, một là nể mặt cữu cữu nàng, hai là đã thực lòng tin tưởng nàng rồi.

Nguyên Trinh cảm tạ chân thành, bảo Cẩu Nhu cất lên xe, bản thân thì cứ sờ tới sờ lui không rời tay, lại nói thêm: “Tư mã có tài cầm binh, nay thiên hạ sắp đại loạn, sao không nhân cơ hội này về Giang Châu, đầu quân cho Trịnh đại nhân?”

Gió lướt nhẹ trên đồng lúa non xanh mướt, rồi lại thổi qua đuôi tóc buông sau lưng Lưu Chỉ. Nàng ngồi trên lưng ngựa, đưa mắt nhìn về cánh đồng mênh mông, dăm ba căn nhà tranh rải rác, cuối cùng khẽ thở dài một hơi: “Tòa ấp này tuy lớn, nhưng phần lớn là người già yếu bệnh tật, họ không đi nổi đến Giang Châu, càng không đánh lại lũ lưu dân. Nếu không đến lúc bất đắc dĩ, họ cũng chẳng muốn rời bỏ cố hương. Ta lại chẳng thể chỉ đưa thanh niên trai tráng Khôn Trạch theo quân, để mặc người già trẻ nhỏ ở lại chờ chết. Vậy nên cứ giữ được ngày nào hay ngày nấy.”

Nếu nàng là kẻ ham vinh hoa phú quý, thì ngày trước đã chẳng từ quan hồi hương để bảo vệ thôn làng rồi.

Nguyên Trinh tiếc nuối nói: “Tư mã văn võ song toàn, không đến Giang Châu phò tá, đúng là tổn thất lớn cho thúc phụ của ta vậy.”

Tài năng của Lưu Chỉ quả là hiếm có khó tìm, trong lòng Nguyên Trinh cũng nổi lòng yêu mến người hiền, liền quyết định tranh với cữu cữu một phen. Nàng bảo người mang giấy bút đến, lấy đầu gối làm bàn, nghĩ ngợi chốc lát rồi viết xong một phong thư tiến cử.

“Không giấu gì Tư mã.” Nàng mỉm cười nói: “Nhà ta ở hai châu Giang và Dương cũng có chút sản nghiệp ”

Lưu Chỉ thấy nàng có ý lôi kéo, liền lập tức cắt lời, cũng không đưa tay nhận phong thư đã niêm kín kia, đường đường chính chính nói: “Dù tính tình ta với quý nhân rất hợp, nhưng Trịnh tướng quân từng có ân với ta, nếu có ngày ra trận, ta cũng chỉ nguyện quy về dưới trướng người.”

Trung thần không thờ hai chủ lời này Nguyên Trinh vốn đoán trước được, nhưng nghe tận tai lại càng thêm phần tán thưởng.

“Tư mã nghĩ nhiều rồi. Trịnh đại nhân là thân tộc của ta, ta sao có thể cướp người trong tay ông ấy. Chỉ là ngày sau Tư mã về thăm Trịnh đại nhân, e rằng bị người gác cổng cản lại. Trong phủ ai ai cũng biết danh ta, có bức thư tiến cử này, thì việc được ông ấy tái trọng dụng cũng thuận lợi hơn nhiều.”

Chân tay bất tiện, nàng đành sai Cẩu Nhu thay mình đưa thư, dặn đi dặn lại Lưu Chỉ nhất định phải nhận.

Thì ra là thư giới thiệu, Lưu Chỉ lúc này mới yên tâm, nhận lấy rồi cẩn thận cất vào trong ngực áo.

Nguyên Trinh dẫn theo người ngựa tinh nhuệ, đao bén tay cứng, đêm qua gϊếŧ người không chớp mắt, lại có tiền có thế, chỉ e đúng là xuất thân từ hào môn vọng tộc.

Nhưng dẫu nàng có mời gọi chân tình cỡ nào, thế lực có lớn đến đâu, thì chung quy Lưu Chỉ cũng chỉ mới quen nàng một ngày, sao bằng ân tình mấy năm của Trịnh đại nhân cho được.

Nguyên Trinh cũng biết điều, không nói thêm nữa, chỉ cười từ biệt rồi ra lệnh tiếp tục lên đường.

Sau khi quen tay với nỏ, Nguyên Trinh cảm thấy tay ngứa ngáy, bèn rút một mũi tiểu tiễn từ ống tên, lắp vào nỏ, giương lên bắn ra chỉ nhấc nhẹ ngón tay, con sẻ trên cành phía trước đã rơi bịch xuống đất.

Đám tử sĩ lập tức huýt sáo, vỗ tay tán thưởng rào rào. Vì muốn nàng vui vẻ, nào là “bách bộ xuyên dương”, “đạn vô hư phát”, cứ thay nhau tuôn ra không ngớt.

Nguyên Trinh khóe miệng cong lên, tươi tỉnh nói: “Lâu lắm rồi không kéo cung, vậy mà vẫn còn trúng chuẩn ghê.”

Nàng bắt đầu học bắn từ năm sáu tuổi, dù sau này liệt nửa thân, không thể luyện võ, cũng chưa từng bỏ việc bắn tên. Mãi đến mấy năm gần đây, đôi tay đến cung ba thạch còn chẳng kéo nổi, mới đành buông xuôi.