Chương 2

Hoa đẹp khắp điện, mà người lại càng diễm lệ hơn hoa. Trong số đó, nổi bật nhất chính là một đôi huynh muội họ Hoàn đến từ Tiếu quận vừa tài hoa vừa dung mạo phi phàm.

A cô của huynh muội họ Hoàn hiện làm Tư Lệ Giáo Úy trong triều, là sủng thần trước mặt Đại Tư Mã Tiêu Tục. Mẫu thân của họ lại là đại nho ẩn cư nơi Quảng Lăng sơn. Danh vọng và quyền thế của Hoàn thị đều có đủ, chọn làm vương phi cho Nguyên Đảo quả thật xứng đáng nhất.

Cao Ngọc liếc mắt ngắm nhóm Khôn Trạch, âm thầm ghi nhớ từng người. Bỗng bà như chợt nhớ ra thiếu một người, liền mỉm cười gọi nhũ danh của Nguyên Đảo:

“Hoằng Nô à, sao tỷ tỷ ngươi vẫn chưa tới? Hôm nay trời đẹp như vậy, đáng ra nên bỏ kinh văn một buổi, ra ngoài kết giao cùng đồng lứa mới phải.”

Nguyên Đảo cũng đã chú ý tới sắc mạo của huynh muội họ Hoàn. Hắn giả vờ vô tình liếc qua, rồi cúi người đáp: “A mẫu nói phải. Huống chi hôm nay là chọn phi cho tỷ tỷ, sao có thể để người mãi đùn đẩy không chịu xuất hiện. Nhi tử sẽ đi mời tỷ tỷ tới ngay.”

Cao Ngọc gật đầu đồng ý, dặn thêm: “Nà La Diên chân yếu, không chịu đến cũng là chuyện thường. Nếu chịu ra, ngươi tự mình đẩy xe bốn bánh cho nàng, đừng để cung nữ đυ.ng vào.”

Nà La Diên là nhũ danh của trưởng tỷ Nguyên Trinh, bởi nàng sinh ra trước tượng vàng Nà La Diên tại chùa Bát Nhã mà được đặt tên như vậy.

Vị thần đến từ Thiên Trúc kia thân thể kim cang bất hoại, nhưng Nguyên Trinh lại không được chư thần phù hộ. Nàng bắt đầu uống thuốc từ năm tám tuổi, đôi chân mất hết sức lực, ngày thường chỉ có thể nhờ xe bốn bánh để di chuyển.

Nguyên Đảo đương nhiên hiểu tỷ tỷ mình thân thể yếu hơn giấy, hắn cười nói: “Nhi tử biết rồi. A mẫu lúc nào cũng thương Nà La Diên, chẳng để tâm gì đến nhi tử với A Cung.”

Quảng Lăng vương con cái đông đúc, chỉ có Nguyên Đảo và A Cung là do vương hậu sinh ra, nên thường được Cao Ngọc nâng như trứng hứng như hoa. Câu này của Nguyên Đảo có phần làm nũng, nên chỉ nhận về một ánh nhìn quở trách từ mẫu thân. Hắn bật cười lớn rồi quay người nghênh ngang rời đi.

Đông Cung và vương cung chỉ cách nhau một bức tường, nhưng phong cách lại hoàn toàn khác biệt.

Quảng Lăng Vương Nguyên Duệ thời trẻ từng theo quân xuất chinh, phá tan Tiên Bi, được phong vương nhưng vẫn giữ nếp sinh hoạt quân ngũ, trong vương cung đâu đâu cũng thấy giáp sĩ canh gác.

Nguyên Trinh thì bệnh tật triền miên, lại theo mẹ ruột là Trịnh Uyển phi tử của tiên vương một lòng hướng Phật. Đông Cung vì vậy có rất nhiều tăng nhân mặc cà sa ra vào.