Đêm qua có một trận mưa lớn khiến mặt đất trở nên lầy lội, đọng lại từng vũng nước nhỏ. Thế nhưng, cảnh sắc núi non lại như được gột rửa, cỏ cây sau cơn mưa càng thêm xanh biếc, tươi tốt.
Quý Ngư ngồi trong xe, tay vén rèm nhìn ra bên ngoài.
Nhờ trận mưa đêm qua tạnh kịp lúc nên không gây ra lũ lụt. Trên đồng ruộng vẫn chưa gieo trồng hoa màu, phóng mắt nhìn ra xa, nơi đó tựa như những ao hồ ăm ắp nước. Có không ít dân làng đang tháo nước, chuẩn bị cày xới đất đai, đợi vài ngày nữa là đến mùa xuân canh.
Ngắm nhìn khung cảnh bình dị mộc mạc này, Quý Ngư lại bất giác nhớ tới con quỷ nước đêm qua.
Con quỷ nước đó vốn không phải ma quái ở vùng này, nó đã nương theo cơn mưa lớn mà tới, và mục tiêu có lẽ chính là nàng.
Đối với chuyện này, nàng cũng chẳng cảm thấy bất ngờ.
Từ nhỏ đến lớn, nàng đặc biệt dễ chiêu dụ ma quỷ yêu tà. Vì lẽ đó, tổ mẫu vẫn luôn không muốn để nàng ra ngoài, mà dù có đi thì cũng sẽ sắp xếp mọi thứ thật chu toàn.
Chính vì vậy, tuy mang danh là thiếu chủ Quý gia, nhưng thực chất cơ hội ra ngoài lịch luyện của nàng lại chẳng có bao nhiêu.
Trước đây, đám yêu ma quỷ quái kia nếu không phải thèm khát thân xác nàng thì cũng là muốn gϊếŧ nàng, duy chỉ có con quỷ nước đêm qua là kẻ đầu tiên thẳng thừng nhắc đến hai chữ “lời nguyền”.
Lời nguyền sao?
Nếu quả thực có lời nguyền, thì nàng đã hiểu được thái độ của tổ mẫu trong suốt những năm qua. Giả sử lời nguyền đó thực sự không thể đảo ngược, e rằng hôn ước giữa nàng và Giang Thệ Thu hẳn là có ẩn tình gì đó.
“Nương tử, nàng đang nghĩ gì thế?”
Giọng nói của Giang Thệ Thu vang lên. Quý Ngư ngẩng đầu, liền nhìn thấy gương mặt người kia đã ghé sát ngay trước mắt, hơi thở của hai người quấn quýt lấy nhau.
Nàng theo bản năng lùi về phía sau, thế nhưng lưng đã chạm vào vách xe, căn bản không còn đường nào để lùi nữa.
“Nương tử.” Giang Thệ Thu chống hai tay lên vách xe sau lưng nàng, ánh mắt trở nên thâm trầm: “Nàng chê bai ta sao?”
Quý Ngư: “... Không phải.”
“Nàng rõ ràng là đang chê ta.” Cơ hàm tuyệt đẹp của Giang Thệ Thu căng chặt: “Nếu không, tại sao ngay cả khi vi phu tới gần mà nàng cũng muốn tránh né?”
Chẳng qua là do chưa quen thôi mà?
Quý Ngư thầm nghĩ trong lòng nhưng ngoài mặt lại không hề biểu lộ, chỉ ôn tồn nói: “Xin lỗi, sau này sẽ không thế nữa.”
Bấy giờ Giang Thệ Thu mới thấy hài lòng, hắn lại càng xích lại gần nàng hơn, khiến hơi thở của cả hai như hòa quyện vào nhau. Đôi mắt đen tuyền như hàn ngọc ấy một lần nữa lại nhuốm lên chút sắc đỏ rợn người, khiến bất cứ ai chỉ cần nhìn vào thôi cũng đủ thấy rùng mình, ớn lạnh.
"Nương tử, nàng vừa mới nghĩ gì mà lại tập trung đến thế?" Giang Thệ Thu cất tiếng hỏi lại lần nữa.
Quý Ngư cũng không có ý định giấu giếm, nàng khẽ trầm ngâm rồi đáp: "Đêm qua, con quỷ nước kia từng nhắc đến lời nguyền về những người con gái Quý thị..."
Quý Ngư thuật lại sơ qua lời của quỷ nước cho hắn nghe, đôi mắt nàng vẫn luôn quan sát hắn không rời.
Tiết trời đang độ xuân hàn se lạnh, rèm xe ngựa được buông xuống kín mít khiến ánh sáng bên trong có phần mờ ảo. Bóng dáng Giang Thệ Thu l*иg trong những mảng sáng tối đan xen, làm người ta chẳng thể nhìn rõ thần sắc trên gương mặt hắn lúc này.
Thấy nàng cứ nhìn mình không chớp mắt, Giang Thệ Thu khẽ mỉm cười, giọng nói trầm thấp êm tai vang lên: "Nương tử muốn biết về chuyện lời nguyền sao?"
Tuy là hỏi, nhưng ngữ khí của hắn lại vô cùng chắc chắn. Hắn biết nàng đặc biệt nói những lời này là vì đã có suy đoán, nên cũng chẳng ngạc nhiên khi nàng nhìn thấu tâm tư.
Đôi tay đang mân mê chuỗi hạt vàng nơi cổ tay của Quý Ngư khẽ khựng lại. Nàng lặng lẽ gật đầu, hỏi ngược lại: "Chàng sẽ nói cho ta biết chứ?"
Thực ra giữa họ còn rất nhiều uẩn khúc. Ngoài việc người và yêu khác biệt, thì hôn sự này rốt cuộc là thế nào, do ai định đoạt? Tại sao người đó lại dám làm chuyện kinh thiên động địa, định ra hôn ước cho nàng và một yêu tà? Trước kia vì lòng còn phòng bị nên nàng không hỏi nhiều, nhưng giờ đây tâm cảnh đã khác, có những lời tự nhiên có thể thốt ra mà không cần phải lo trước tính sau nữa.
"A Ngư, hiện tại vẫn chưa đến lúc." Giang Thệ Thu nói đoạn đưa tay vén lọn tóc mai hơi rối của nàng ra sau tai, để lộ vành tai trắng ngần mịn màng như ngọc, trông vô cùng đáng yêu.
Quý Ngư im lặng một hồi rồi tựa lưng vào thành xe, nhắm mắt lại. Ngay lúc đó, một cơ thể ấm nóng áp sát tới, hơi thở ấm áp tức khắc bao bọc lấy nàng, xua tan cái lạnh đầu xuân đang lẩn khuất trong không khí.
"Nương tử.” giọng Giang Thệ Thu trầm khàn đầy từ tính: “Sau này nàng sẽ biết thôi."
Quý Ngư mở mắt, bất lực nói: "Chàng có thể... tránh xa một chút không, không cần phải dựa sát thế này đâu." Giữa thanh thiên bạch nhật mà hai người lại thân mật quá mức, nàng thực sự không quen.
Giang Thệ Thu coi như không nghe thấy, hắn âu yếm cọ vào mặt nàng, có chút thẹn thùng mà nói: "Nương tử, nàng có thể giống như tối qua, hôn ta một cái được không?"
Quý Ngư: "..."