Hôn lễ vẫn được tổ chức ở chính sảnh tối qua.
Các trừ yêu sư theo đoàn rước dâu, náo nhiệt suốt đường đến chính sảnh ở tiền viện.
Nhìn vào trong chính sảnh, phát hiện người của Yển Nguyệt sơn trang đều ở đây, vợ chồng Nguyệt trang chủ ngồi ở vị trí chủ tọa trên cao, còn có các đệ tử của Yển Nguyệt sơn trang, chỉ có ghế dành cho khách là trống.
Thấy những chiếc ghế khách trống đó, mọi người đều biết là dành cho họ.
Chỉ là tối qua bị quỷ ám, ngồi đó mà không hay biết gì, tối nay mọi người đều tỉnh táo, lại không biết có nên tiếp tục ngồi nữa hay không.
Đang lúc mọi người do dự, thì thấy Giang Thệ Thu dẫn theo Quý Ngư ngồi xuống, Hồng Tiêu như một kỵ sĩ trung thành, đứng sau hai người, tay đặt trên thanh bội đao bên hông.
Thấy vậy, Hứa Tu Giác, Trần Thanh Phong và Tả Lăng Song... không còn do dự nữa.
Những người này đều đã ngồi, các trừ yêu sư khác cũng đành phải ngồi xuống theo.
Người của Yển Nguyệt sơn trang dường như không cảm nhận được sự khác thường của họ, tươi cười niềm nở chào hỏi những vị khách này.
Vẻ mặt các trừ yêu sư có chút gượng gạo, cố gắng kìm nén lắm mới không trực tiếp tung pháp khí ra làm một trận tàn sát ra trò. Rõ ràng biết cả sơn trang này không phải người sống, nếu là bình thường thì đã ra tay rồi, nhưng hiện giờ tình hình không rõ, lỡ như làm hỏng chuyện lại thành dở, chỉ đành án binh bất động.
Mọi người trong lòng không thoải mái, cũng chẳng có hứng thú gì với hôn lễ, bất giác nhìn về phía Giang Thệ Thu, xem hắn có chỉ thị gì không.
Chỉ là vừa nhìn sang, bọn họ đều cạn lời.
Giang Thệ Thu lại tỏ ra rất hứng thú với hôn lễ, vừa xem vừa ghé tai nói nhỏ với Quý Ngư.
“Nương tử, thì ra hôn lễ ở nhân gian là thế này. Nói mới nhớ, vi phu vẫn chưa cùng nàng tổ chức hôn lễ ở nhân gian đâu, nàng có hối tiếc không? Hay là đợi khi rời khỏi đây, chúng ta cũng tổ chức bù một cái nhé?”
Quý Ngư: “...”
Quý Ngư không muốn nói chuyện.
Nhưng nàng vẫn nghe lọt tai những lời hắn nói, trong lòng hơi trĩu nặng.
Là một trừ yêu sư, nàng vốn hiểu đạo lý âm dương cách biệt, âm dương cách biệt cũng là một quy luật bảo vệ nhân gian. Vì vậy, dù yêu ma tà quái có mạnh mẽ đến đâu, muốn xâm nhập nhân gian cũng sẽ chọn thời cơ thích hợp, tuân theo quy tắc nhất định, nếu không nhân gian cũng sẽ làm suy yếu sức mạnh của chúng.
Quý Ngư rất tỉnh táo, biết rõ chuyện giữa mình và Giang Thệ Thu là thế nào. Việc hắn luôn miệng gọi nàng là "nương tử", nàng vẫn luôn cho rằng hắn cố ý trêu đùa mình, rằng mình là mục tiêu được hắn chọn, để che giấu thân phận thật của hắn.
Nhưng nếu bọn họ thật sự đã từng tổ chức hôn lễ, hơn nữa hôn lễ đó không phải là hôn lễ ở dương gian thì...
Quý Ngư thấy da đầu tê dại, không dám nghĩ sâu thêm nữa.
“Nương tử, nàng đang nghĩ gì vậy?” Giang Thệ Thu hứng thú hỏi.
Tuy Quý Ngư không muốn để ý đến hắn, nhưng cũng biết không thể đối đầu với hắn, bèn nói qua loa: "Không có gì, chỉ là đang nghĩ, hôn lễ của ta và chàng..."
Ánh mắt Giang Thệ Thu khẽ lóe lên, cười nói: "Nương tử không nhớ ra sao? Thật khiến vi phu thất vọng đấy."
Quý Ngư: “...”
Nhạy bén cảm nhận được sự lạnh lẽo chợt lóe lên trong mắt hắn, tuy không biết đó là bản tính của hắn hay nhắm vào mình, Quý Ngư vẫn thấy tim đập thình thịch, kinh hãi.
Nàng bình tĩnh nói: "Ta sẽ cố gắng nhớ lại."
Lời này quả nhiên xoa dịu được hắn, vẻ lạnh lẽo kia biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng vô hạn, hắn vui vẻ nói: "Vậy nương tử phải cố gắng nhớ cho kỹ nhé."
Quý Ngư lại một lần nữa không biết nói gì.
May thay, hôn lễ đã bắt đầu.
Tân lang tân nương được mọi người vây quanh tiến vào, tân lang mặt mày hớn hở, tinh thần phơi phới, tân nương trùm khăn voan đỏ, cứng đờ thấy rõ, được hai hỉ nương vai u thịt bắp dìu vào.
Tuy biết rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhìn thấy dáng vẻ trăm bề không muốn của tân nương, vẫn có không ít trừ yêu sư thầm thấy may mắn.
Thời buổi này, trừ yêu sư mà ưa nhìn quá cũng không an toàn đâu.
Yêu ma tà quái cũng có gu thẩm mỹ đấy, đừng tưởng bọn chúng không phải người mà lại thích tìm kẻ xấu xí.
Chủ lễ bắt đầu xướng lễ, vợ chồng Nguyệt trang chủ và những người khác mặt mày hớn hở nhìn tân lang tân nương đang bái đường, các trừ yêu sư thì mặt không cảm xúc, âm thầm cảnh giác.
Bọn họ vừa cảnh giác vừa chờ đợi chỉ thị của Giang Thệ Thu.
Vậy mà cho đến khi lễ thành, Giang Thệ Thu vẫn không có động tĩnh gì, cũng không ra hiệu cho bọn họ hành động.
Trong lòng các trừ yêu sư không chắc chắn, liên tục nhìn Giang Thệ Thu, lại thấy hắn ngồi sát Quý Ngư, chỉ trỏ bình phẩm hôn lễ, nếu người không biết chuyện, thật sự sẽ tưởng đây là một hôn lễ bình thường, hắn là khách đến dự lễ, đang săm soi đủ điều về hôn lễ của người ta.
Đám đệ tử Trần gia không khỏi thầm sốt ruột.
Trần Thanh Triệt dẫu có tệ đến đâu thì cũng là đệ tử Trần gia, thiên phú hiếm có, không thể để hắn ta bỏ mạng ở đây được.
Mắt thấy bà mối dìu chặt tân nương sắp đưa vào động phòng, Trần Thanh Phong không nhịn được hỏi: "Giang đại nhân, khi nào ra tay?"
Những người khác cũng nhìn Giang Thệ Thu.
Giang Thệ Thu thản nhiên đáp: "Gấp cái gì?" Thấy mọi người có mặt đều sốt ruột, hắn lại "tốt bụng" nói: "Nếu các ngươi lo lắng, cứ đi theo là được."
Nghe vậy, mọi người đều lộ vẻ nghi ngờ.
Không đợi họ nói gì, đã thấy Giang Thệ Thu kéo Quý Ngư đứng dậy, hào hứng nói: "Nương tử, chúng ta đi náo động phòng đi, vi phu chưa từng náo động phòng bao giờ, chắc chắn sẽ rất thú vị."
Tý Ngư: "..."
Mọi người: "..."
Mọi người cạn lời, nếu không phải một vài "ký ức" đã ăn sâu bén rễ, khiến họ nhớ Giang Thệ Thu là Chỉ huy sứ của Trấn Yêu Ty hoàng thành, chỉ sợ đều không nhịn được muốn ra tay với hắn.
Lúc này rồi, Giang đại nhân ngài có thể nghiêm túc một chút được không?
Quý Ngư có thể cảm nhận được sự thôi thúc muốn gϊếŧ "người" của đám người này, thầm liếc Giang Thệ Thu một cái, cảm thấy tên yêu tà này thật là ngông cuồng, rất biết chọc người ta tức giận.
Quả nhiên hỉ nộ thất thường, hành sự quái đản.
Giang Thệ Thu hào hứng kéo Quý Ngư đi náo động phòng, những người khác đành chịu, chỉ có thể đi theo.
Không đi theo, chẳng lẽ ở lại đây cùng Nguyệt trang chủ mắt to trừng mắt nhỏ, rồi trực tiếp ra tay hay sao?
Mãi đến khi họ phát hiện, hướng đi của tân lang tân nương này không đúng lắm, mọi người lại cảnh giác trở lại.