Chương 30

“Có phiền không nếu ta kiểm tra lại vết thương giúp nàng?” Ánh mắt hắn dừng lại ở bàn chân phải của nàng, nơi khi nãy đi lại có chút không tự nhiên.

Ôn Tuyết Yểu hơi nhíu mày, còn chưa kịp nói thì đối phương như đã đoán được suy nghĩ của nàng: “Không phiền đâu, chỉ là xem sơ qua thôi. Nếu thực sự tổn thương đến xương, cần báo ngay cho đại phu xử lý kịp thời, bằng không để lại di chứng thì mới thật sự phiền toái.”

Ôn Tuyết Yểu đưa mắt nhìn quanh, thấy mọi người đều đang vây quanh kiểm tra tình trạng của Cao Gia Nguyệt, không ai chú ý đến nàng, liền khẽ gật đầu.

Ninh Hành quỳ một gối xuống. Từ góc độ của Ôn Tuyết Yểu, có thể thấy rõ phần cổ hơi cúi của hắn, đường nét mượt mà, bờ vai rộng rãi ổn định, bên dưới là đôi bàn tay thon dài như tạc bằng ngọc.

Lúc này, đôi tay ấy đang từ từ tiến lại gần nàng. Nàng lập tức nhớ đến cảm giác khi đầu ngón tay hai người chạm nhau lúc nãy — khô ráo, ấm áp, hữu lực.

Ôn Tuyết Yểu siết chặt lòng bàn tay.

Bàn tay của Ninh Hành dừng lại cách bắp chân nàng chừng một tấc, giọng điệu nhẹ nhàng: “Có được không?”

Như thể chỉ cần nàng khẽ từ chối, hắn sẽ lập tức dừng lại, tuyệt không khiến người ta sinh ra liên tưởng gì vượt giới hạn.

Ôn Tuyết Yểu khẽ “ừ” một tiếng.

Giây sau, cổ chân nơi tiếp giáp với bắp chân lập tức bị bao lấy qua lớp vải mịn.

Da đầu nàng tê rần, cơn đau âm ỉ khiến nàng không nhịn được hít một hơi lạnh.

Nghe tiếng hít sâu, Ninh Hành lập tức thu tay, ngẩng đầu nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc: “Trật khớp rồi.”

Nói xong, hắn đứng dậy, đưa mắt nhìn một vòng, sau đó lại quay về nhìn nàng.

Nhận ra sự căng thẳng của nàng, Ninh Hành khẽ thở dài, dịu giọng thương lượng: “Để Tiểu Thử và Hứa tiểu thư dìu nàng xuống dưới được không?”

Ôn Tuyết Yểu gật đầu.

Ninh Hành khẽ thở phào.

Thế nhưng, đợi đến khi Ninh Thập Nhất gọi được Hứa Lưu Song đang ở cạnh Cao Gia Nguyệt tới, Ôn Tuyết Yểu vừa được hai người dìu đi, phía sau liền vang lên một giọng nam yếu ớt như hấp hối.

Ninh Hành khẽ hạ mi mắt, ánh nhìn lặng lẽ rơi trên gương mặt Ôn Tuyết Yểu.

“Tiểu thư…”

Giọng nói yếu ớt, nhưng không ngăn được nó len lỏi rõ ràng vào tai những người xung quanh.

Tiểu Thử lo lắng liếc nhìn tiểu thư nhà mình, như sợ nàng trong tình cảnh trước mắt sẽ làm ra chuyện gì quá bất ngờ.

“Tuyết Yểu tỷ, hình như là tiểu nô bộc bên cạnh tỷ.” Hứa Lưu Song nhắc khẽ.

Ôn Tuyết Yểu khẽ khựng lại.

Thiếu niên ngã trên bãi cỏ, ngực đã bị máu nhuộm đỏ, lúc này đang thở dốc từng hơi nặng nề, ánh mắt tràn đầy hy vọng và lưu luyến nhìn về phía nàng.

Đôi mắt đào hoa ngước lên như chất chứa trăm điều dịu dàng, ngàn lời chưa nói, ngay cả Hứa Lưu Song mới chỉ liếc một cái cũng bị sự mãnh liệt trong ánh mắt ấy làm cho hoảng sợ.

Nàng dường như nhớ ra lời đồn gần đây ở kinh thành — đích tiểu thư phủ Tướng quân và một tên nô bộc.

Nghĩ đến đây, nàng không kìm được lén liếc sang Ninh Hành bên cạnh.

Hắn cụp mắt, dường như chẳng hề bận tâm.

Ngay lúc mọi người mang theo tâm sự riêng mà dừng lại, giọng nói ấy lại vang lên, yếu hơn ban nãy một phần.

“Tiểu thư, A Nguyên đau quá, nô… nô sợ là không sống nổi nữa rồi.”

Ôn Tuyết Yểu im lặng, không động đậy.

“Tiểu thư, A Nguyên… còn vài lời muốn nói với tiểu thư… tiểu thư có thể quay lại nhìn nô một chút được không, xem như thương hại nô, nghe nô nói nốt vài câu cuối cùng… được không?”

Ôn Tuyết Yểu bị kéo về miền ký ức.

Ký ức và giấc mộng chồng chéo, dây dưa, cuối cùng xé rách lẫn nhau thành từng mảnh.

Nàng bất chợt hất tay Tiểu Thử và Hứa Lưu Song ra, dùng sức day mạnh khóe mắt cay xè.

Ngay lúc nàng định quay người lại, cổ tay đã bị ai đó giữ chặt.