Chương 29

Tất cả những chuyện vừa xảy ra, kỳ thực chỉ trong chớp mắt.

May thay ngựa của Ninh Hành vô cùng ngoan ngoãn, như hiểu lòng người. Khi Ôn Tuyết Yểu bị kéo xuống, nó đã chủ động giảm tốc, đến khi nàng rơi khỏi lưng ngựa, nó gần như đã dừng lại tại chỗ.

Thành ra, thực sự chỉ có Cao Gia Nguyệt bị thương nặng, vì không chịu buông Ôn Tuyết Yểu nên bị kéo lê trên đất một đoạn.

Y phục xuân mỏng, hai cánh tay nàng ta bị ma sát đến rách toạc, để lộ làn da rớm máu.

Người nàng ta cũng hoảng đến ngất lịm.

Nhưng đó vẫn chưa phải là bi kịch lớn nhất.

Cách đó vài bước, con ngựa của Cao Gia Nguyệt ngã nghiêng bất tỉnh, mấy chỗ hiểm yếu trên thân đều bị kiếm đâm xuyên, máu tươi chảy tràn.

Ôn Tuyết Yểu thu hồi ánh mắt, chợt nghe hai giọng nói giao hòa vang lên bên tai.

Một từ phía trước.

Một từ phía sau.

Ôn Tuyết Yểu cảm giác có người đỡ lấy nàng, nàng ngơ ngác quay đầu, trông thấy một nha hoàn búi song nha đang cúi người kiểm tra thương thế của nàng.

Tiếng người ồn ào, đã nhấn chìm hai giọng gọi nàng ban nãy.

Nhưng điều đó không ngăn được nàng, trong lúc ngây ra nhìn quanh, nhận ra một trong hai giọng ấy đến từ người đang sải bước về phía nàng — Ninh Hành, vẻ mặt nghiêm nghị.

Ánh mắt hắn dừng trên khuôn mặt nàng, dù ngược sáng, Ôn Tuyết Yểu vẫn kinh ngạc nhận ra sự hoảng hốt trên gương mặt hắn.

Nàng đứng ngây ra một lúc. Có lẽ thấy nàng không bị thương nặng, nha hoàn và thị vệ bên cạnh đã quay sang chăm lo cho Cao Gia Nguyệt.

Rồi nàng nghe thấy một giọng yếu ớt lại vang lên.

Ninh Hành dường như cũng nghe được, bước chân khựng lại, ánh mắt hạ xuống nhìn về phía bãi cỏ.

Ôn Tuyết Yểu cũng nghiêng đầu nhìn theo.

Ánh mắt kia ngẩng lên nhìn nàng, nào còn chút nào ẩn nhẫn thường ngày — rõ ràng tha thiết, đầy khát khao và yêu mến.

Gần như không cần nói, Ôn Tuyết Yểu cũng đọc được hai chữ trong ánh mắt ấy: “Lại đây.”

Nguyên Diệp thở hổn hển, cơ thể ngã dưới đất vì đau mà khẽ run lên từng chập.

Trên vai hắn, một mũi tên sắc bén xuyên suốt xương vai.

Máu đỏ sẫm đã nhuộm thẫm cả bãi cỏ xanh biếc dưới người hắn.

“Tiểu thư,” giọng hắn run rẩy: “đau quá…”

Ôn Tuyết Yểu nhìn hắn, viền mắt dần đỏ ửng.

Trong khoảnh khắc nàng chăm chú nhìn hắn, hình ảnh hắn hấp hối bày tỏ tình ý trong mộng đã thoáng qua hàng vạn lần.

Thảm thương, lay động lòng người — chẳng khác gì bây giờ.

Giấc mộng, không sai chút nào.

Ôn Tuyết Yểu nghe thấy bản thân khẽ thở dài.

Tựa như có gì đó trong l*иg ngực, ầm ầm sụp đổ.

Sau đó, thiếu nữ trong ánh ngược sáng quay người, bước ra dưới ánh dương như lửa.

Ngón tay run rẩy đưa ra phía trước, khe khẽ gọi một tiếng.

— “Ninh Hành.”

Trong tầm mắt của Ôn Tuyết Yểu là yết hầu của Ninh Hành khẽ chuyển động lên xuống, làn da trắng lạnh, dưới cằm có một nốt ruồi nhạt màu không quá rõ ràng.

Ngay khi bên tai vẳng đến một tiếng cười khẽ, một đôi bàn tay rộng lớn, gân guốc liền hiện ra trước mắt nàng.

“Đừng sợ.”

Nàng như bị mê hoặc, đưa tay lên. Giây tiếp theo, lực đạo từ lòng bàn tay truyền tới kéo nàng về phía trước.

Cảnh tượng trong mắt người ngoài, lại giống như Ôn Tuyết Yểu chủ động lao vào lòng Ninh Hành.

Ở góc độ nàng không nhìn thấy, chân mày Ninh Hành hơi nhướn lên.