Nàng bắt chước động tác của Ninh Hành, vuốt nhẹ bờm dài của con ngựa, gần như không dám ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ muốn dắt ngựa rời khỏi nơi này.
Chẳng ngờ lại nghe bên tai vang lên một tiếng cười nhẹ: “Xem ra Dao Dao hình như rất thích Ôn tiểu thư.”
Ôn Tuyết Yểu ngẩn người, lúc này mới phản ứng được rằng chữ “Dao Dao” ban nãy trong lời hắn nói không phải gọi nàng.
() Nữ9 hiểu nhầm nam9 gọi mình là Yểu Yểu, do pinyin giữa Dao Dao và Yểu Yểu giống nhau nha.
Mặt nàng đỏ bừng, sợ bị Ninh Hành phát hiện ra nỗi đa tình vô cớ của mình, vội giả bộ thoải mái đáp lời: “Nó quả thật rất ngoan ngoãn.”
Ninh Hành mỉm cười “ừ” một tiếng: “Hy vọng nó sẽ mang lại may mắn cho Ôn tiểu thư, giúp nàng thắng trận.”
Mãi đến khi Ôn Tuyết Yểu cưỡi ngựa đi xa, hơi nóng trên mặt mới rút bớt.
Trận hôm nay là thi đấu môn đánh cầu đơn hai người, trên sân chỉ có một khung thành, đội nào đánh bóng vào lưới trước thì ghi một điểm. Hết một nén nhang, đội nào điểm cao hơn sẽ thắng.
Tiếng trống vang lên, Ôn Tuyết Yểu tay cầm gậy, tay nắm dây cương, eo thon cong xuống, thúc ngựa phóng lên phía trước.
Dáng vẻ ấy khiến Ôn Sơ Vân đứng bên cạnh cũng phải ngẩn người, Cao Gia Nguyệt đi cùng nàng ta không vui cất tiếng: “Ôn Sơ Vân, chẳng phải ngươi vừa nói tỷ tỷ của ngươi cưỡi ngựa tệ lắm sao? Ta thấy nàng ta chẳng tệ chút nào.”
Trong lòng Ôn Sơ Vân cũng đang rối bời.
Nàng ta dám tự tiến cử ra sân, còn xúi giục Cao Gia Nguyệt ép Ôn Tuyết Yểu thi đấu, chính là vì chắc chắn nàng kia không giỏi cưỡi ngựa, chứ đừng nói gì đến đánh cầu, môn vốn yêu cầu kỹ thuật cưỡi ngựa rất cao.
Nhưng nhìn dáng vẻ điềm tĩnh của đối phương lúc này, có chỗ nào giống người không thạo?
Chẳng lẽ nàng ta bị Nguyên Diệp lừa? Hay là… Nguyên Diệp cũng đang lợi dụng nàng ta?
Đang lúc Ôn Sơ Vân thất thần, Ôn Tuyết Yểu và Hứa Lưu Song đã phối hợp nhịp nhàng ghi được một điểm.
Cao Gia Nguyệt lập tức nổi giận, lớn tiếng mắng Ôn Sơ Vân một câu, người sau không dám lơ là nữa, lập tức dốc toàn lực ứng phó.
May mà nàng ta thực sự giỏi đánh cầu, liên tiếp ghi hai điểm, cuối cùng cũng gỡ hòa.
Hai đội ăn miếng trả miếng, Ôn Sơ Vân giờ đây đâu còn không nhận ra Ôn Tuyết Yểu hoàn toàn không kém mình? Nhận ra đối phương có thể cố tình giấu tài, lại còn cùng Nguyên Diệp gài bẫy mình, Ôn Sơ Vân lập tức bừng bừng lửa giận, đánh cầu cứ như liều mạng vậy.
Đến mức ở nửa sau trận đấu, ngay cả Hứa Lưu Song vốn như gà chọi cũng bắt đầu thấy sợ, nàng tranh thủ lúc trống nghỉ nói với Ôn Tuyết Yểu: “Tuyết Yểu tỷ, muội muội thứ xuất kia của tỷ chẳng lẽ điên rồi? Chỉ là một trận cầu thôi mà, nàng ta cứ như muốn liều mạng.”
Ôn Tuyết Yểu cũng thấy lạ, nhưng nàng không kịp nghĩ sâu, chỉ khuyên: “Chúng ta cố gắng né tránh, đừng dây dưa với hai người bọn họ là được.”
“Cách chơi liều mạng này, ta thật sự hơi sợ, chỉ tiếc là nếu chúng ta né, sợ sẽ thua mất.”
“Ngươi để tâm sao?” Ôn Tuyết Yểu nhìn nàng một cái: “Nếu ngươi thật sự rất muốn có cây trâm mạ vàng đó, chúng ta cũng có thể liều một phen.”
Hứa Lưu Song liếc mắt nhìn Ôn Sơ Vân đang gần như “mặt mày hung tợn”, rụt cổ, lắc đầu nói: “Thôi khỏi đi.”
Không phải là hai người không có tinh thần thi đấu, mà là dáng vẻ của Ôn Sơ Vân thực sự quá đáng sợ.
Có lẽ vì nàng ta đã mất mặt trong vụ tiệc thọ lần trước, nên càng để tâm đến kết quả trận đấu hôm nay, dốc hết tất cả chỉ để thắng, hành vi đã gần như điên loạn.
Nhiều lần vì muốn ghi điểm mà suýt ngã khỏi ngựa, còn có mấy lần suýt vung gậy trúng người khác.