Chương 25

Hứa Lưu Song không trả lời, nghiêng đầu nói với Ôn Tuyết Yểu: “Người mặc y phục lộng lẫy giữa đám quý nữ kia chính là Trưởng Ninh quận chúa – Triệu Vũ, hiện là hòn ngọc quý trên tay Định Bắc Vương.”

Nói rồi, nàng tinh mắt nhìn thấy người lấp sau đám người đối diện, không khỏi thì thầm: “Tuyết Yểu tỷ, thứ muội của tỷ đúng thật đang đứng trong nhóm quý nữ kia kìa.”

Ôn Tuyết Yểu thu hồi ánh mắt từ Triệu Vũ, với phát hiện của Hứa Lưu Song cũng không thấy ngạc nhiên.

Thấy Hứa Lưu Song mãi chưa trả lời, lại còn rảnh rang trò chuyện, thiếu nữ vừa lên tiếng lập tức sa sầm mặt: “Hứa Lưu Song, ta mời các ngươi tỷ thí là nể mặt, đừng để ta phải ép!”

Hứa Lưu Song tặc lưỡi, buông tay khỏi Ôn Tuyết Yểu: “Người nói chuyện dữ dằn kia là Cao Gia Nguyệt, kẻ thích đuổi theo Triệu Vũ nhất.”

Dứt lời, nàng bước lên mấy bước, mày liễu nhướng cao: “Thi thì thi, Cao Gia Nguyệt, mấy hôm không gặp, sao tính tình ngươi càng lúc càng gắt gỏng thế?”

Nàng liếc ra sau lưng Cao Gia Nguyệt, nói đầy ẩn ý: “Trưởng Ninh quận chúa trông chẳng có vẻ muốn ra sân, ngươi chắc chỉ dựa vào vài chiêu mèo cào của mình là thắng được ta?”

Cao Gia Nguyệt cười khẩy: “Quận chúa hôm nay quả thật không tham gia, nhưng bên ta còn có Ôn tứ tiểu thư, đánh cầu ngựa rất giỏi. Không biết bên các ngươi có ai không?”

Nói rồi, ánh mắt đầy ẩn ý hướng về Ôn Tuyết Yểu, cất cao giọng: “Nếu Ôn tứ tiểu thư đánh giỏi, thì Ôn tam tiểu thư hẳn còn xuất sắc hơn, sao các ngươi không đưa nàng lên sân luôn?”

Vừa nãy Hứa Lưu Song đúng là có ý mời Ôn Tuyết Yểu tham gia, nhưng đó hoàn toàn khác với lời lẽ đầy ác ý của Cao Gia Nguyệt lúc này.

Vì thế nàng vô thức muốn từ chối thay Ôn Tuyết Yểu.

Nhưng không hiểu sao, Ôn Tuyết Yểu lại khẽ kéo tay áo nàng.

Hứa Lưu Song ngơ ngác quay lại, đúng lúc nghe tiếng Cao Gia Nguyệt từ xa cười vỗ tay: “Ngựa của Ôn tam tiểu thư được dắt ra rồi, hẳn là chuẩn bị sẵn sàng. Vừa hay Quý phi nương nương đã ban thưởng, thì cứ dựa vào bản lĩnh mà tranh giải đi.”

Tới đây, mọi diễn biến trong mộng đều đang ứng nghiệm. Dù chi tiết có chút khác biệt, nhưng kết cục vẫn dẫn đến tình huống hiện tại.

Tiếp theo là nàng bị ép không thể từ chối thi đấu, sau đó vì ngựa bị hoảng mà ngã ngựa bị thương.

Cuối cùng, chính Nguyên Diệp xông đến, thay nàng chắn mũi tên sượt qua.

Cảnh tượng trong mộng hiện lên khiến Ôn Tuyết Yểu run rẩy, lùi lại nửa bước mới đứng vững.

Không được.

Nàng không thể vừa sợ hãi giấc mộng, vừa để bản thân bị trói buộc trong đó mà không dám thay đổi.

Đời còn dài, cứ trốn tránh mãi sao được?

Nếu không muốn cái kết trong mộng kia, vậy thì phải mạnh dạn thay đổi!

Nghĩ thông rồi, Ôn Tuyết Yểu siết chặt tay.

Dưới ánh sáng rực rỡ, thiếu nữ ngẩng đầu kiên định, khóe môi nở nụ cười dứt khoát: “Thi thì thi!”

Đã quyết tâm đấu với giấc mộng, thì bắt đầu từ việc chủ động lên sân, giành lấy chiếc trâm mạ vàng ấy!

Nguyên Diệp nhìn thiếu nữ dưới ánh mặt trời như đang phát sáng, tay siết chặt dây cương.

Hắn tự nhiên đưa dây cương cho nàng, gọi một tiếng: “Tiểu thư.”

Nhưng Ôn Tuyết Yểu lại không đón lấy.

Nghĩ đến con ngựa từng bất ngờ hoảng loạn trong giấc mộng, nàng dời ánh mắt đi.

Một sự kháng cự theo bản năng lan ra.

Dù chưa rõ ngựa bị hoảng là do tai nạn hay có người giở trò, nàng cũng không muốn cưỡi nó nữa.

Hai bên đã lần lượt lên ngựa sẵn sàng, chỉ còn mình Ôn Tuyết Yểu đứng yên khiến vài người lẩm bẩm: “Chẳng lẽ nàng ta sợ rồi?”

Nguyên Diệp nhận ra nàng kháng cự, khẽ nhíu mày: “Tiểu thư, sao vậy?”