Ninh Hành nhướng mày, nhìn nàng bình thản: “Tạ ta vì điều gì?”
Ôn Tuyết Yểu ngẩn ra, chuyện này nên trả lời thế nào, chẳng lẽ nói cảm ơn hắn vì đã lừa gạt mọi người để giúp nàng sao…
Tựa hồ nhìn ra sự lúng túng của nàng, Ninh Hành khẽ cười, xua đi bầu không khí ngượng ngập.
“Nói ra, nàng đúng là nên cảm ơn ta.”
Ôn Tuyết Yểu chớp mắt.
Ninh Hành nhàn nhạt: “Ôn tiểu thư chắc cũng nghe qua, chữ của bản thế tử, ngàn vàng khó cầu.”
Ôn Tuyết Yểu mờ mịt mấp máy môi: “Cũng từng nghe nói qua…” nhưng chuyện đó liên quan gì đến nàng chứ.
“Ôn tiểu thư chưa từng nghĩ tới, chữ ấy thật sự là do tại hạ đích thân viết?”
Ôn Tuyết Yểu trợn to mắt: “Chữ ấy thật sự là do Ninh Thế tử viết?”
Ninh Hành gật đầu, mỉm cười: “Vì sao lại nghi ngờ?”
“Nhưng mà…” Ôn Tuyết Yểu mặt mỏng, không tiện nhắc tới chuyện gặp nhau trên núi hôm ấy, chỉ ngơ ngác nhìn về phía Tiểu Thử.
Chủ tớ hai người đồng loạt mơ hồ: “Tiểu thư, nô tỳ cũng không biết, nô tỳ quả thật làm theo lời tiểu thư, tìm một tiệm tranh chữ nổi tiếng ở kinh thành, mời một tiên sinh thường bán tranh chữ ở đó viết, sao lại…”
Bộ dáng ngơ ngác nhìn của Ôn Tuyết Yểu làm Ninh Hành bật cười, đuôi mắt cong lên: “Nói ra cũng khéo, hôm ấy ta vừa vặn đi ngang qua, nhận ra nha hoàn của Ôn tiểu thư, hỏi thăm một chút liền biết nàng tới làm gì, thế là bảo vị tiên sinh kia giao chữ của ta cho nàng.”
Thì ra là vậy. Ôn Tuyết Yểu khẽ gật đầu, trên khuôn mặt như búp bê bằng sứ nở nụ cười nhạt: “Vậy đúng là khéo thật.”
Phải.
Đúng là rất khéo.
Hai người lại tùy ý trò chuyện vài câu, Ôn Tuyết Yểu nhìn thấy ngoài khán đài đã có không ít người ngồi xuống, liền cáo từ Ninh Hành để trở về chỗ ngồi.
Đi được mấy bước, mơ hồ nghe thấy tiếng nói phía sau.
Dù chủ tớ hai người kia dường như đã cố ý hạ giọng. Nhưng nàng vẫn nghe rõ hai câu cuối.
Thị vệ bên cạnh Ninh Thế tử hỏi: “Thế tử, người ta đi xa rồi, nếu người luyến tiếc, sao vừa nãy không cùng đi về luôn?”
Ôn Tuyết Yểu không dám quay đầu nhìn vẻ mặt Ninh Hành, chỉ nghe hắn ôn hòa phản bác: “Ngươi thấy ta luyến tiếc khi nào?”
Ôn Tuyết Yểu gần như căng thẳng đến mức không thể thở nổi, bước chân càng nhanh hơn.
Trong lòng thầm nhủ, tên thị vệ kia thật to gan, dám đùa giỡn Ninh Hành lung tung.
Với tính cách của Ninh Hành, hẳn là còn mong người khác nhanh chóng rời đi, để lại yên tĩnh cho hắn mới đúng.
Chỉ là vì hắn khoan dung ôn hòa, hơn nữa lần này trước mặt người ngoài, mới nể mặt nàng vài phần, không trực tiếp đuổi nàng đi mà thôi.
———
Đợi tân khách vào chỗ ngồi, hội cưỡi ngựa cũng dần náo nhiệt hơn.
Sớm đã có người không nhịn được, dắt ngựa ra phi nước đại trên trường.
Những công tử quyền quý còn lại ngồi trong yến tiệc cũng chia nhóm ba năm người, uống rượu ngâm thơ, hết sức vui vẻ.
Ôn Tuyết Yểu không muốn quá thân thiết với mấy vị tiểu thư quyền quý kia, trong lòng vẫn có chút kháng cự với chuyện sắp xảy ra trong giấc mộng.
Vì thế nàng cố ý chọn chỗ cuối bàn ít người chú ý, bốc vài miếng điểm tâm, cúi đầu ăn từng chút một.
Đang lúc nàng nhai điểm tâm, chợt thấy một nhóm thiếu nữ trẻ ba năm người từ xa đi lại.
Nàng nhìn gương mặt quen thuộc kia, ứng với giấc mộng nhưng không nhớ hết tên gọi, động tác nuốt nghẹn lại.
Cuối cùng vẫn đến rồi.
Người đi đầu Ôn Tuyết Yểu nhận ra, chính là tiểu thư đích nữ của Bạch đại phu nhân đã từng trò chuyện lúc mới nhập tiệc – Hứa Lưu Song.
Từ xa, đối phương đã vui vẻ vẫy tay về phía nàng, Ôn Tuyết Yểu dù muốn vờ như không thấy cũng không được nữa.