Nhưng vì sao Ninh Hành lại muốn giúp Ôn Tuyết Yểu?
Nam nhân nào có thể chịu nổi chuyện vị hôn thê của mình dính phải những lời đồn như vậy… Huống hồ, hắn lại là Ninh Hành, hắn càng rõ, chuyện giữa Ôn Tuyết Yểu và Nguyên Diệp, căn bản không phải tin đồn vớ vẩn.
Cổ họng Ôn Sơ Vân nghẹn lại, một nỗi không cam lòng trào lên trong tim.
Nỗi không cam lòng ấy nghiền nát lý trí của nàng, nàng bộc phát: “Ninh Thế tử vậy mà lại hợp tác cùng tỷ tỷ vẽ tranh Bách Thọ, cũng chẳng trách kinh thành đều gọi thế tử là giáng tiên, tấm lòng tốt như vậy…”
“Quả thật bao dung.”
Sắc mặt Ninh Hành rất nghiêm túc, dường như thực sự đang suy nghĩ lời đối phương.
Một lúc sau, hắn đáp lại bằng vẻ nghiêm chỉnh: “Nói về bao dung, e là còn kém tỷ tỷ ngươi. Nếu đổi lại là tại hạ, Ôn tứ tiểu thư ta không thể nào dung túng ngươi đảo lộn trắng đen, gieo rắc thị phi, hãm hại tỷ tỷ mình.”
Một câu dứt lời, bốn bề lặng ngắt.
⸻
“Mẫu thân hôm nay sao mà hồ đồ thế, Ninh Hành là người thế nào? Chỉ là thế tử phủ Ninh Quốc công thôi ư, dù sau này có kế thừa tước vị thì cũng chẳng nắm thực quyền. Nhưng hắn chỉ là thế tử thôi sao? Hắn còn là Chỉ huy sứ Hoàng Thành ty, đến Diêm Vương gặp còn phải nể ba phần, người không việc gì lại đi chọc vào vị hôn thê của hắn làm gì?”
Bạch đại phu nhân rụt rè, trong lòng vừa sợ hãi vừa hối hận: “Con cũng biết tính mẫu thân thẳng thắn, vốn không ưa gì mấy chuyện quanh co trong hậu viện, chẳng qua bị tứ nha đầu phủ Tướng quốc lừa gạt, tưởng nó bị tam tiểu thư Ôn gia bắt nạt nên mới…”
“Người thật hồ đồ! Tam tiểu thư Ôn gia là đích nữ, trên có phụ thân là Ôn tướng quân, lại có ca ca là Ôn tiểu tướng quân trấn thủ biên cương, thêm nữa nhà phu quân tương lai là Ninh gia, nàng ta còn cần phải bày trò với một đứa thứ nữ sao? Lui một vạn bước mà nói, dù thật sự không dung được muội muội thứ xuất, chẳng phải chỉ cần một câu nói thôi sao?”
Bạch đại phu nhân cũng nhận ra vấn đề nghiêm trọng, vội kéo tay áo nhi tử, nước mắt lưng tròng hỏi: “Con à, con mau nghĩ cách cho mẫu thân, mẫu thân nên làm gì để bù đắp sai lầm vừa rồi?”
Bản thân bà thì không sao, nhưng bà sợ vì mấy lời hồ đồ mà liên lụy đến phu quân và nhi tử đang làm quan trong triều.
Hứa nhị công tử thở dài: “Tam tiểu thư Ôn gia xem ra không phải người được đà lấn tới, mẫu thân cứ buông bớt tâm tư, thành tâm nhận lỗi, con nghĩ chắc chuyện này cũng coi như xong.”
Bạch đại phu nhân hơi do dự, dù sao Ôn Tuyết Yểu là bậc vãn bối, bảo bà đi xin lỗi vãn bối, không chỉ tổn hại thể diện mà trong lòng cũng khó mà chấp nhận.
Nhưng khi nhìn lại nhi tử trước mặt, trong lòng bà dù có bao nhiêu ấm ức cũng tan biến hết.
Tam tiểu thư Ôn gia không thể trêu vào, người Hoàng Thành ty lại càng không thể đắc tội. So với tương lai của nhi tử, chút thể diện của bà thì tính là gì!
Bạch đại phu nhân cắn răng, bước ra ngoài.
⸻
Khác với người ngoài không biết rõ, Ôn Tuyết Yểu hiểu rất rõ. Lời nàng nói hôm nay không có điểm nào giả, nhưng bức mua về bằng bạc kia lại chẳng phải do chính tay Ninh Hành viết.
Hôm đó nàng chỉ đưa cho Tiểu Thử chưa tới trăm lượng để lo chuyện này, chừng ấy tiền sao có thể mời được vị Phật sống như Ninh Hành.
Lúc này hai người đi tới bên bãi cưỡi ngựa, thấy xung quanh không có ai, Ôn Tuyết Yểu mới rụt rè hành lễ với Ninh Hành.
Giọng nói mềm mại như rơi trên mây: “Chuyện hôm nay, vẫn phải đa tạ Ninh Thế tử.”