Thậm chí, nếu ai đó chịu cầm lên xem, còn có thể phát hiện điều kỳ diệu trong đó. Ôn Tuyết Yểu thêu không chỉ là bách thọ đồ một mặt, mà là một bức song diện thêu (thêu hai mặt)!
Nếu mọi người biết nàng dùng loại thêu tốn công sức nhất này, sao còn dám nói nàng không có lòng?
Tất nhiên là không!
Đúng lúc Ôn Tuyết Yểu khẽ cười, chuẩn bị lật mặt sau bức thêu lên.
Một giọng nói ôn hòa bỗng vang lên từ xa.
“Ninh mỗ quả thật không biết, chữ của tại hạ lại bị chê là ‘nghèo nàn’ đấy?”
Theo giọng nói từ xa tới gần, bóng dáng người nói cũng dần hiện rõ trong tầm mắt mọi người.
Thiếu niên một thân áo trắng, dung mạo thoát tục như tiên nhân, nụ cười nhẹ trên mặt, ánh mắt ôn nhu.
Một câu nhẹ như lông tơ, nhưng lại nặng như ngàn cân, bất ngờ đập vỡ mặt hồ phẳng lặng, khuấy lên sóng gió dữ dội.
Mọi người ngây người, chợt nhận ra: Vân Đỉnh Các lại là nơi tầm thường sao?
Không chỉ nổi danh ở kinh thành, mà cả vùng phụ cận, các bút tích của những danh sư nổi tiếng đều được Vân Đỉnh Các thu thập.
Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, lại nghe thiếu niên kia cười nhạt, như tự giễu: “Càng không biết, một bức bách thọ này lại bị coi là sao chép của người khác… không có lòng sao?”
Lời vừa dứt, bàn tay thon dài hữu lực nhẹ nhàng đè xuống nắp hộp đã bật mở.
Xung quanh vang lên một tiếng “keng” nặng nề.
Hộp, đóng lại.
“Đã vậy, lễ vật này, cũng khỏi phải tặng.”
Khuôn mặt Ôn Sơ Vân lập tức mất hết huyết sắc, nàng ta cắn chặt môi dưới, nhất thời không biết nên biện minh ra sao.
Đối phương lại là Ninh Hành.
Ôn Tuyết Yểu kia đòi hủy hôn với hắn, chuyện này đã làm ầm ĩ khắp nơi, vậy mà Ninh Hành vẫn giúp nàng?
Ánh mắt thiếu niên lướt qua đám người một cách hờ hững, đầu ngón tay như ngọc gõ hai cái vang vang lên chiếc hộp.
“Vật này, bản thế tử quyết định thu hồi.”
Bạch đại phu nhân mặt đầy kinh ngạc, dẫu không muốn tin, bà ta cũng đã nhận ra mình bị một tiểu nha đầu lợi dụng lừa gạt.
Ninh Hành mỉm cười ôn hòa, liếc nhìn Ôn Tuyết Yểu đang sững sờ đứng một bên: “Còn không đi?”
Đôi mắt màu hổ phách ấm áp trong trẻo, dường như mang theo sức mạnh xoa dịu lòng người.
Thiếu niên cao hơn Ôn Tuyết Yểu không ít, nàng phải ngẩng đầu mới thấy rõ dung mạo hắn.
Nụ cười trên mặt ôn hòa, dưới ánh nắng, gương mặt nghiêng như phát ra ánh sáng lấp lánh. Khác hẳn với lần nhìn nhau mơ hồ qua màn mưa và rèm xe hôm trước.
Ôn nhu mà vững chãi.
Một câu nói nhẹ bẫng khiến lòng người an ổn, Ôn Tuyết Yểu còn chưa kịp phản ứng, đã theo bản năng bước về phía hắn.
Dù khi nãy, cho dù hắn không xuất hiện, Ôn Tuyết Yểu cũng có thể trực tiếp mở tranh thêu ra, lộ ra mặt kia.
Bức tranh thêu hai mặt của nàng, đủ để khiến Ôn Sơ Vân tức giận mà không thể cãi nổi một lời. Nhưng Ôn Tuyết Yểu vẫn biết ơn việc Ninh Hành vừa rồi ra mặt giúp nàng.
Ninh Hành khẽ cong khóe môi, không để lộ chút cảm xúc nào.
Ôn Sơ Vân chết trân nhìn Ninh Hành đột ngột xuất hiện, nàng ta có chết cũng không ngờ, người ra mặt nói giúp Ôn Tuyết Yểu lại là hắn.
Đổi là ai khác, nàng ta còn có thể cãi thêm mấy câu.
Nhưng hết lần này tới lần khác, người đó lại là Ninh Hành.
Không ai dám nghi ngờ bút tích của Ninh Hành, dù sao đó là thứ “một chữ ngàn vàng”, bao nhiêu quyền quý muốn cầu mà không cầu được.
Càng không ai dám nghi ngờ lời hắn nói, vì ai chẳng biết chuyện hai người hủy hôn đã ầm ĩ khắp kinh thành.
Hắn không thừa cơ giẫm đạp, chỉ cần lạnh nhạt nhìn Ôn Tuyết Yểu thôi, người khác đã khen hắn khoan hậu, huống hồ hắn còn ra mặt giúp nàng, tất nhiên sẽ không phải giả.