Chương 20

Nói xong, hắn liền cúi đầu.

Một câu “không biết” này, còn nặng ngàn lời.

Vô hình trung, chính là hắn đã lựa chọn Ôn Sơ Vân.

Đôi mắt Ôn Tuyết Yểu vẫn bình tĩnh, chỉ có mình nàng biết, khoảnh khắc Nguyên Diệp mở miệng, ánh sáng kỳ vọng trong mắt nàng đã tan vỡ như hình bóng trong gương.

Cuối cùng cũng chờ được câu này, mọi chuyện quả nhiên không sai lệch chút nào so với giấc mơ kia.

Như vậy, cũng chứng thực rằng Nguyên Diệp quả thật sẽ phản bội nàng như trong giấc mơ.

Về sau nàng có làm gì hắn, cũng không tính là oan uổng.

Giữa những ánh mắt khinh miệt hoặc châm biếm xung quanh, Ôn Tuyết Yểu chậm rãi mở miệng: “Một câu ‘không biết’, hay lắm.”

Nàng đột nhiên nhìn về Ôn Sơ Vân: “Muội muội thêu xong bách thọ này từ khi nào?”

Trong đầu Ôn Sơ Vân nhanh chóng xoay chuyển, ngày Bạch đại phu nhân gửi thiệp tới phủ tướng quốc đã có định số, chỉ cần hỏi là biết, nên sớm nhất nàng cũng chỉ có thể nói là ngày hẹn Ôn Tuyết Yểu đi dự tiệc.

Nàng không hiểu vì sao đối phương bỗng hỏi chuyện này, nhưng trong mắt nàng, cục diện đã định, Ôn Tuyết Yểu dù làm gì nữa cũng chỉ là giãy giụa trước khi chết.

Vì thế, nàng lấy khăn che miệng, giọng yếu ớt đáp:

“Chính là ngày Bạch đại phu nhân gửi thiệp.”

Ôn Tuyết Yểu gật đầu, giọng đanh lại: “Muội nói dối.”

Ngón tay nàng lướt qua hai bức thêu: “Miệng người có thể nói dối, nhưng tơ trên tranh thêu thì không. Tơ chỉ đỏ vàng mà muội dùng trên tranh, chỉ có Quảng Tú Phường mới có, mà lô chỉ này năm ngày trước mới được vận chuyển vào thành.”

Xung quanh lập tức có người nói: “Vậy bức tranh của Tứ tiểu thư sớm nhất cũng chỉ có thể thêu từ năm ngày trước?”

Ôn Sơ Vân cắn răng, không chịu thua: “Vậy tỷ tỷ cũng không thể chứng minh được tranh của mình hoàn thành sớm hơn ta!”

Xung quanh vang lên một trận cười rộ xem kịch vui.

Nhưng Ôn Tuyết Yểu chỉ nhạt nhẽo lắc đầu: “Sao lại không thể? Ai mà chẳng biết chữ viết tay của ta khó mà đưa ra khoe, nhưng muội hẳn không biết, phần chữ trên bách thọ đồ của ta là mua từ Vân Đỉnh Các.”

“Ngày mua chữ, chính là ngày Bạch đại phu nhân gửi thiệp, nha hoàn của ta đến tiệm tranh chữ mời tiên sinh viết, tất nhiên có lưu lại ghi chép.”

Lời vừa dứt, tiếng cười xung quanh lập tức tắt ngấm, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía Ôn Sơ Vân, dường như đang đợi xem nàng ta ứng phó ra sao.

Trên mặt Ôn Sơ Vân thoáng hiện vẻ hoảng loạn, rồi lập tức biến thành ấm ức: “Đúng, ta thừa nhận vừa rồi ta nói dối, nhưng ta thêu bức bách thọ đồ phức tạp hơn là để thể hiện thành ý, còn tỷ tỷ thì sao? Lại đi tùy tiện mua chữ từ tiệm tranh…”

Bạch đại phu nhân không muốn nghe họ dây dưa nữa, lộ vẻ không vui: “Thôi, ai về chỗ nấy, đừng nhắc thêm nữa.”

Nói xong, bà nhìn Ôn Sơ Vân nước mắt lưng tròng, dịu giọng an ủi: “Ta hiểu lòng Tứ tiểu thư, vậy là đủ rồi.

“Tam tiểu thư, muội muội ngươi có lòng thế, ngươi cũng đừng lấy mấy đồng bạc lẻ đi mua chữ ra so sánh nữa, ta nghe mà còn thấy ngượng thay cho ngươi .”

Người nói câu đó, thậm chí còn chưa từng xem kỹ hai bức thêu. Những người khác lại càng như vậy. Ai lại tỉ mỉ so từng đường kim mũi chỉ, chẳng qua chỉ xem một màn kịch vui mà thôi.

Nếu có ai chịu nhìn kỹ, nhất định sẽ phát hiện, bách thọ tự của Ôn Sơ Vân thoạt nhìn mới mẻ, nhưng không bằng nét tròn đều, kích cỡ nhất quán, nét bút đều đặn trong từng chữ của Ôn Tuyết Yểu. Đủ thấy năng lực khống chế bút pháp của người viết, và kỹ nghệ siêu phàm của người thêu.