Ôn Tuyết Yểu ngẩn người một lúc, nếu đối phương cãi lại thì cũng thôi, đằng này lại là nhận sai một cách ấm ức như thế, khiến nàng còn biết sửa sai thế nào đây?
Đúng lúc ấy, nha hoàn sau lưng Ôn Sơ Vân như không nhịn nổi nữa, mắt đỏ hoe nói: “Tam tiểu thư thường ngày ở tướng phủ bắt nạt tiểu thư nhà chúng ta cũng đành thôi, cớ gì ra ngoài vẫn thế? Rõ ràng tiểu thư nhà chúng ta đã nhẫn nhịn khắp nơi rồi mà.”
Tiểu Thử nhanh mồm nhanh miệng, làm sao chịu nổi lời lật trắng đen kia, lập tức nói: “Tiểu thư nhà ta lúc nào bắt nạt tiểu thư nhà ngươi ở phủ? Huống chi chuyện hôm nay rốt cuộc thế nào, chẳng lẽ hai chủ tớ các ngươi không rõ chắc?”
“Ngươi là nha hoàn thân cận của Tam tiểu thư, tất nhiên bênh vực nàng ta!”
Ánh mắt nàng ta lướt qua, rơi vào bóng dáng cao lớn đứng thẳng sau lưng vài người: “Chuyện này, ngươi dám để người khác ra làm chứng không?”
Tiểu Thử lập tức nói câu: “Có gì mà không dám.”
Ôn Tuyết Yểu cũng bình thản nhìn về phía Nguyên Diệp.
Quả nhiên, nha hoàn sau lưng Ôn Sơ Vân liền duỗi tay chỉ về phía Nguyên Diệp: “Hôm đó các tiểu thư bàn bạc mẫu thêu thì hắn cũng có mặt, ngươi cứ để hắn nói đi, rốt cuộc sự thật là thế nào?”
Nghe vậy, ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về thiếu niên im lặng sau lưng vài người.
Thiếu niên dung mạo tuấn tú, chỉ cần nghĩ chút là đoán ra được thân phận.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt nhìn Ôn Tuyết Yểu lại thêm phần vi diệu.
Tên nô bộc kia chẳng phải là người của Ôn Tuyết Yểu sao? Mà giờ ngay cả nha hoàn bên cạnh Ôn Sơ Vân cũng dám gọi hắn ra làm chứng, chắc hẳn chuyện này đúng như Ôn Sơ Vân nói rồi.
Nếu không, nàng ta tuyệt đối không dám liều lĩnh như vậy.
Nghe tới đây, Bạch đại phu nhân trong lòng cũng đã có quyết đoán. Trước mặt bao người, trong lòng mỗi người tự hiểu là được, nhưng rốt cuộc vẫn phải để lại chút thể diện cho đích nữ phủ tướng quốc.
Bà liền làm dịu không khí, nói: “Hai bức bách thọ đồ này ta đều rất thích. Chẳng phải có câu ‘việc tốt thành đôi’ sao? Nếu không phải hai tỷ muội các con đều thêu bách thọ, hôm nay ta cũng khó mà có được cái ‘đôi’ này.”
Mọi người trong lòng đã rõ, vì thế nhìn nhau cười, hùa theo.
Một loạt phản ứng này chính là muốn khép lại chuyện này.
Ngay khi mọi người mang tâm tư riêng, chuẩn bị tản ra, Ôn Tuyết Yểu bỗng siết chặt ngón tay, dịu giọng nói: “Đã có người nhắc tới, vậy để hắn nói rõ, rốt cuộc ai là người nói muốn thêu bách thọ này.”
Trong mắt nàng bình thản, rơi vào mắt người ngoài, chính là nàng tin chắc tên nô bộc kia sẽ bênh mình.
Thế nhưng, câu hỏi như vậy, thực ra trong lòng mọi người chẳng có sức thuyết phục nào.
Cho nên, các tiểu thư quý tộc khác chỉ cười cười bảo không cần truy cứu, nhưng trong lòng lại càng thêm khinh miệt Ôn Tuyết Yểu.
Trong lòng Ôn Sơ Vân cười lạnh, nhìn cục diện trước mắt, đây chính là kết quả nàng muốn.
Hứa Lưu Song do dự một lát, ghé sát Ôn Tuyết Yểu khẽ khuyên: “Ôn tỷ tỷ, hay là đừng hỏi nữa.”
Ôn Tuyết Yểu chớp mắt, nhẹ giọng: “Tại sao không hỏi?”
Có người ôm tâm lý xem trò vui, cũng hùa theo: “Đúng đó, tại sao không hỏi, ta cũng muốn nghe xem tiểu nô bộc bên cạnh Ôn tiểu thư sẽ nói thế nào?”
Ôn Tuyết Yểu nhìn về phía Nguyên Diệp, lông mi khẽ run.
Nàng cũng muốn nghe, hắn sẽ nói thế nào.
Bên cạnh, Ôn Sơ Vân đã siết khăn tay, bờ vai khẽ run, ánh mắt nhìn Nguyên Diệp cũng đồng thời mang theo tia lệ ý.
Ở trung tâm ánh nhìn của mọi người, Nguyên Diệp khẽ dừng, mở miệng: “Nô không biết.”