Ôn Tuyết Yểu mỉm cười khiêm tốn nói: “Ở quê ngoại tiểu nữ, gần như nhà nào cũng nuôi tằm, nhà nào cũng biết thêu, nên học được chút ít, chứ chẳng dám gọi là tuyệt kỹ, Bạch đại phu nhân quá khen rồi.”
Nói xong, dưới ánh mắt mong chờ của mọi người, Ôn Sơ Vân lại ra hiệu cho nha hoàn bên cạnh mở luôn phần quà của mình.
Vừa mở hộp ra, ánh mắt mọi người lập tức tập trung sang phía nàng.
Thì ra cũng là một bức Bách Thọ!
Bức thêu của Ôn Tuyết Yểu đích thực xuất sắc, khó ai sánh kịp, nhưng bức của Ôn Sơ Vân lại chẳng kém là bao, nhất là trăm chữ “thọ” trên đó, mỗi chữ một vẻ.
Nền lụa đỏ, kỹ thuật thêu kim phẳng không quá nổi bật, nhưng chính vì thế mà làm nổi lên trăm chữ “thọ” kia. Trong chữ có khải, hành, thảo, lệ, không chữ nào không tinh xảo: có chữ bút lực cứng cáp, nét gãy dứt khoát; có chữ tròn trịa dí dỏm, nét chấm tựa như trái đào tiên.
So sánh thoáng qua, lại khiến bức thêu dùng kiểu chữ của Ôn Tuyết Yểu trở nên có phần nhạt nhẽo.
Mà những người xung quanh vốn chỉ xem vui, đâu ai nhìn kỹ? Chỉ lướt mắt qua, đã bắt đầu hùa theo náo nhiệt, bình luận râm ran.
Ôn Sơ Vân nhìn hai bức thêu, như thể vừa mới để ý, bất chợt kêu lên: “Tỷ tỷ, sao tỷ cũng thêu Bách Thọ… chẳng phải nói tỷ không giỏi thư pháp, sẽ thêu Quan Âm chúc thọ sao…”
Câu nói này vừa thốt ra, liền mang theo ẩn ý.
Mọi người bắt đầu suy đoán: có lẽ đích nữ Ôn gia muốn nhân dịp này áp chế thứ muội một phen, nên khi biết đối phương chọn thêu Bách Thọ, bèn cố tình bắt chước, tính lấy tay nghề đè bẹp, nhưng không ngờ lại thua kém, cũng chẳng có sự sáng tạo riêng.
Ôn Tuyết Yểu không cần nhìn cũng cảm nhận được ánh mắt hàm ý sâu xa xung quanh, thậm chí nàng gần như nghe được cả tiếng thở dài tiếc nuối.
Ngay từ khi Ôn Sơ Vân dẫn dắt nàng đồng ý tặng Bách Thọ, nàng đã đoán được sẽ có khoảnh khắc này. Vì thế, đối mặt với việc đã lường trước, nàng không hề dao động, nét mặt vẫn bình thản.
Chỉ hơi cụp mắt, để người ngoài tưởng nàng đang suy nghĩ gì đó.
Nghe tiếng khen ngợi của các tiểu thư bên tai, nụ cười trên mặt Ôn Sơ Vân cuối cùng cũng nở rộ như mây tan thấy nắng.
Nhưng nàng vẫn phải giữ thể diện cho Ôn Tuyết Yểu, mới có thể thể hiện sự đoan trang, rộng lượng.
Ôn Sơ Vân đưa tay khẽ vuốt tóc mai, thầm nhủ Ôn Tuyết Yểu cũng chỉ đến thế. Nhưng ngoài mặt lại lộ vẻ áy náy, sợ hãi, như thể vượt mặt Ôn Tuyết Yểu là chuyện khiến nàng rất sợ hãi.
Thấy Ôn Tuyết Yểu im lặng, trong lòng nàng càng đắc ý. Nàng vốn nắm rõ tính cách đối phương, biết đối phương nhút nhát, không giỏi biện bạch trước đám đông, nên mới dám bày ra màn này.
Ôn Sơ Vân làm bộ làm tịch gọi một tiếng “tỷ tỷ”, dáng vẻ như sắp khóc đến nơi.
Quả thật, Ôn Sơ Vân hiểu rất đúng: Ôn Tuyết Yểu là người nhút nhát trước đám đông. Nàng không thích tranh cãi, cũng khó ứng phó những trường hợp xã giao thế này, giữ được vẻ điềm tĩnh đã là hết sức rồi.
Thế nên, trời mới biết, nàng đã phải hạ quyết tâm và dồn bao nhiêu can đảm mới có thể thốt ra câu tiếp theo: “Muội thật sự không biết ta muốn thêu Bách Thọ sao? Vậy rốt cuộc là ai nói ta sẽ thêu Quan Âm chúc thọ?”
Ngón tay nàng siết chặt đến run rẩy, nhưng thúc đẩy nàng nói ra tất cả chỉ có một lý do: muốn phá vỡ giấc mộng đáng sợ kia.
So với nỗi sợ lên tiếng trước đám đông, nàng càng sợ giấc mộng kia dần thành hiện thực.
Nàng muốn phá vỡ giấc mộng đó!
Ôn Sơ Vân thoáng ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó lập tức phản ứng lại, điều chỉnh cảm xúc, cắn môi dưới nói: “Là lỗi của muội.”