Ôn Tuyết Yểu hiểu ý, hai nha hoàn phía sau liền bưng lên hai chiếc hộp tinh xảo.
“Đến chơi là được rồi, sao còn mang theo mấy thứ này.”
Ôn Tuyết Yểu không giỏi giao tiếp, nhất là với người xa lạ lần đầu gặp mặt, nàng chỉ mỉm cười nhã nhặn, còn đang suy nghĩ nên đáp lời ra sao thì Ôn Sơ Vân đã nhanh chóng lên tiếng thay: “Bạch đại phu nhân khách khí rồi, hôm nay là thọ thần của người, lễ nghi dẫu sao cũng không thể thiếu, đây chỉ là chút tấm lòng của ta và tỷ tỷ, không đáng giá, là tự tay bọn ta làm, mong Bạch đại phu nhân đừng chê cười.”
“Các con tự tay làm sao?” Bạch đại phu nhân nghe thế liền hứng thú, mời hai người ngồi xuống bên bàn.
Xung quanh, các tiểu thư quý tộc nghe động tĩnh cũng bị thu hút ánh nhìn.
Dù gì, họ đã quá quen với vàng ngọc châu báu, đột nhiên xuất hiện một món quà thủ công khác biệt, tất nhiên không khỏi tò mò.
Hơn nữa, cũng vì họ vốn mang lòng hiếu kỳ với hai vị nữ nhi tướng phủ ít khi lộ diện này.
Trong bữa tiệc có một thiếu nữ, không nhịn được cất giọng lanh lảnh hỏi: “Rốt cuộc là vật gì vậy? Ôn tỷ tỷ đừng úp mở với bọn muội nữa, cho bọn muội nhìn thử thưởng thức một chút đi! Nãy giờ mấy món tầm thường kia muội xem chán rồi, chắc hẳn lễ vật của hai vị tỷ tỷ đây cũng phi phàm như người vậy.”
Bạch đại phu nhân nghe vậy thì bật cười, che miệng cười khẽ hai tiếng rồi mới nói: “Đây là tiểu nữ nhà ta, Lưu Song, ở nhà quen nghịch ngợm, ra ngoài cũng chẳng có nề nếp gì.”
Ôn Tuyết Yểu nghe tiếng nhìn sang, bắt gặp một đôi mắt lấp lánh tinh nghịch. Đối phương mỉm cười với nàng, nàng cũng bị lây nhiễm mà mỉm cười theo.
Nàng thật lòng rất ngưỡng mộ tính cách hoạt bát như thế, chân thành nói: “Tính cách của muội muội thật đáng yêu.”
Hứa Lưu Song lập tức đáp lời: “Muội cũng thích mỹ nhân như tỷ!”
Ôn Tuyết Yểu không ngờ thiếu nữ kia nói chuyện thẳng thắn như vậy, không khỏi ngẩn ra, rồi khẽ cười.
Dưới ánh nắng, đôi môi đỏ mọng nhếch lên thành một đường cong dịu dàng, đến cả Hứa Lưu Song vốn luôn hoạt bát táo bạo cũng đỏ bừng cả mặt.
Bên cạnh, Ôn Sơ Vân gần như không giữ nổi nụ cười trên mặt.
Nàng ta không nhịn được, lại khéo léo dẫn dắt ánh mắt mọi người từ cuộc trò chuyện nhàn nhã quay về chủ đề lễ mừng thọ. Mấy câu sau, nàng ta hơi thẹn thùng nói: “Hay là tỷ tỷ mở quà mừng thọ ra cho mọi người cùng xem đi, cũng coi như giải đáp lòng hiếu kỳ của mọi người.”
Câu nói này nghe thì như đang hỏi ý, nhưng thực chất không để cho Ôn Tuyết Yểu có đường từ chối.
Lời đã nói tới đây, nếu còn chần chừ thì lại thành ra làm màu.
Ôn Tuyết Yểu chỉ đành gật đầu.
Nàng biết hôm nay Ôn Sơ Vân có ý đồ gì, nhưng nàng hiểu rõ mà vẫn làm theo sắp đặt của đối phương, thêu bức Bách Thọ.
Lý do không có gì khác: Nàng không muốn thay đổi quá nhiều, sợ phá vỡ những chuyện vốn sẽ xảy ra trong giấc mộng.
Như vậy, nàng mới có thể lần lượt đối chiếu, kiểm chứng xem phản ứng của những người này có giống hệt trong mơ không.
Tiểu Thử mở hộp, lộ ra bức thêu Bách Thọ bên trong.
Đích tiểu thư Ôn gia từng sống lâu ở Giang Nam, mà Giang Nam nổi tiếng sản xuất tơ lụa, tay nghề thêu thùa của thợ thêu nơi đó cũng khó ai bì kịp.
Bức thêu vừa được mở ra, lập tức khiến mọi người kinh ngạc, thán phục.
Không ít tiểu thư quý tộc xung quanh vây lại chiêm ngưỡng. Bạch đại phu nhân là người đầu tiên khen ngợi: “Thêu tay của Ôn tam tiểu thư quả thật có thể gọi là tuyệt kỹ trong kinh thành.”