Chương 16

Ôn Tuyết Yểu ngạc nhiên nhìn Tiểu Thử, đầy mặt viết rằng: “Ninh Hành làm sao có thể bán chữ cho ta chứ?”

Hắn giờ còn chán ghét nàng, đến tiện đường cho nàng đi nhờ một chuyến cũng không muốn.

“Ngươi thật biết mơ đấy.”

Tiểu Thử cười gượng, nuốt xuống mấy lời còn lại.

Nàng dám mơ, chẳng phải vì Ninh thế tử trên danh nghĩa là vị hôn phu của tiểu thư nhà nàng sao!

Huống chi…

“Tiểu thư chắc quên rồi, hồi vừa đính hôn với Ninh thế tử, tức là trước khi rời kinh, hắn đối với tiểu thư cũng rất tốt mà.”

Ôn Tuyết Yểu chợt nhớ lại, Tiểu Thử nói là chuyện của hai năm trước.

Huống chi đừng nói chuyện đã qua lâu, chỉ riêng mấy rắc rối nàng gây ra sau khi về kinh, nàng còn mặt mũi nào mà hết lần này đến lần khác tìm đến Ninh Hành nữa chứ?

Ninh Hành phải độ lượng cỡ nào mới chịu giúp nàng đây.

Ôn Tuyết Yểu thật không dám nghĩ tiếp.

Tháng Tư lướt nhẹ mà tới.

Người ta vẫn nói cảnh đẹp nhất nhân gian là vào tháng Tư, nhưng dẫu cảnh đẹp đến đâu, khi đứng sau bóng dáng nữ nhi Ôn gia cũng chỉ là nền phụ họa.

Chỉ thấy Ôn Tuyết Yểu giơ bàn tay ngọc ngà vén rèm xe ngựa, làn da trắng mịn như phát sáng, lập tức thu hút mọi ánh nhìn xung quanh.

Mái tóc đen nhánh búi thành kiểu đồng tâm kế, không cài bất kỳ món trang sức nào, lại càng toát lên vẻ thanh nhã, gọn gàng. Trên người là bộ trường bào tay hẹp màu thiên thanh bằng gấm, thắt ngang eo một dải đai dài màu nguyệt bạch.

Khi nàng nhấc váy bước xuống xe, dải lụa bên hông tung bay, càng thêm phần sinh động.

Đẹp tựa như ngọc.

Ôn Tuyết Yểu vốn ít lộ diện, huống hồ từ khi xuống Giang Nam gần hai năm nay, nàng gần như đã rời khỏi vòng giao du chốn Kinh Thành. Thế nên, không ít người ngây ngẩn nhìn nàng không khỏi rì rầm, bàn tán về thân phận.

Mãi đến khi rèm xe phía sau lại lần nữa được vén lên, một thiếu nữ mặc trường bào màu sen nhạt bước xuống theo, trong đám đông mới có người bừng tỉnh hiểu ra.

Người vừa xuống xe sau chính là tứ tiểu thư tướng phủ Ôn Sơ Vân, người cùng xe đi đến đây hẳn là vị đích nữ nổi danh tướng phủ, Ôn Tuyết Yểu, vốn lâu nay ở Giang Nam.

Trước đây, họ chỉ nghe nói về chuyện cười giữa đích nữ Ôn gia và Ninh thế tử, nào ngờ nàng lại là một mỹ nhân tinh tế thoát tục đến thế.

Thoáng chốc, ánh mắt trao đổi giữa những người đồng hành cũng mang thêm vài phần ý vị sâu xa.

Ôn Tuyết Yểu và Ôn Sơ Vân, dưới sự dẫn đường của người hầu Bạch gia, đi đến chỗ ngồi bên ngoài trường ngựa, vừa tìm thấy bóng dáng Bạch đại phu nhân, hai bên liền gật đầu ra hiệu.

“Bạch đại phu nhân.” Giọng Ôn Tuyết Yểu dịu dàng mềm mại, như quả vải tháng Tư, non mịn như bóp ra nước.

Sau lưng nàng, Ôn Sơ Vân cũng hành lễ, cất tiếng chào theo.

Bạch đại phu nhân nở nụ cười đoan trang, sau khi được nha hoàn nhắc nhỏ về thân phận hai thiếu nữ trước mặt, nụ cười càng thêm chân thật.

Ôn Tuyết Yểu vốn có làn da trắng nõn nổi bật, lại là đích nữ, nên Bạch đại phu nhân không tránh khỏi nhìn thêm vài lần.

Ôn Sơ Vân thu hết vào mắt, nét mặt vẫn đoan chính, không để lộ chút sơ hở, chỉ có bàn tay siết chặt, móng tay gần như cắm vào da thịt.

Nàng ta tự biết so về thân phận hay dung mạo, mình đều kém Ôn Tuyết Yểu, nhưng nàng ta tự tin rằng, sau hôm nay, nữ nhi xuất sắc nhất Ôn gia sẽ là nàng ta, Ôn Sơ Vân, còn Ôn Tuyết Yểu chỉ là một trò cười đẹp mã ngoài mà thôi.

Ôn Sơ Vân đè nén sự kích động, khẽ chạm khuỷu tay vào Ôn Tuyết Yểu – người đang đứng vượt lên nửa bước – ra hiệu đã đến lúc dâng lễ.