Nhìn thấy bản thân mình làm sao vượt qua nàng ta — vị đích nữ Ôn gia chỉ có bề ngoài đẹp đẽ, tốt nhất là để Ôn Tuyết Yểu vừa khỏi bệnh liền làm trò cười trên trường đua, thế thì càng hoàn hảo.
Ôn Tuyết Yểu đang nghiêng người tựa trên ghế mỹ nhân nghe thấy động tĩnh, thậm chí không thèm ngẩng đầu lên.
Ôn Sơ Vân nhìn khuôn mặt tinh xảo như tượng ngọc ấy, âm thầm siết chặt khăn tay trong lòng.
“Tam tỷ.” Ôn Sơ Vân nhẹ giọng bước tới.
Ôn Tuyết Yểu gật đầu, tùy ý nói: “Không cần đa lễ, ngồi đi.”
“Tam tỷ, đây là cháo muội dậy sớm ninh hai canh giờ mới nấu xong, bên trong có táo đỏ, nhãn nhục, tuyết nhĩ, rất bổ dưỡng.” Nói rồi, nàng khẽ gật đầu ra hiệu cho nha hoàn đi cùng, người đó mở hộp thức ăn, đặt một chén sứ tinh xảo lên bàn nhỏ bên cạnh Ôn Tuyết Yểu.
Ôn Tuyết Yểu có chút ngạc nhiên — mấy trò lấy lòng bề ngoài này, Ôn Sơ Vân đã sớm không buồn làm nữa, giờ lại bày ra thì thật lạ. Ánh mắt nàng rơi lên chén sứ, đôi mày ngài khẽ nhíu.
Chốc lát sau, nàng phẩy tay, ra hiệu cho Tiểu Thử mang cháo cất vào bếp nhỏ.
Trên mặt nàng lộ chút áy náy: “Tứ muội đến muộn quá, ta vừa uống thuốc xong, giờ một miếng cũng không nuốt nổi. Để Tiểu Thử cất đi, lát nữa ta đói bụng rồi ta sẽ nếm thử tay nghề của muội.”
“Không sao đâu.” Ôn Sơ Vân lắc đầu, vẻ ngoan ngoãn: “Khi nào tam tỷ muốn uống thì uống, cũng tại muội suy nghĩ không chu toàn, đáng lẽ nên tới sớm hơn.”
Ôn Tuyết Yểu chỉ cười, không vạch trần nàng ta đã tới sớm rồi, chỉ là trước tiên đi tìm Nguyên Diệp.
Nàng đoán, Ôn Sơ Vân tìm Nguyên Diệp hẳn là có việc nhờ hắn giúp.
Dù sao, bên cạnh nàng bây giờ, người nói được đôi câu chỉ còn Tiểu Thử và Nguyên Diệp. Tiểu Thử trung thành, tuyệt đối không bị nàng ta xúi giục, chỉ còn lại Nguyên Diệp.
Ôn Tuyết Yểu mỉm cười nhạt, không tiếp lời, chỉ chờ nàng ta tự để lộ cái đuôi cáo.
Quả nhiên, sau vài câu chuyện phiếm, Ôn Sơ Vân liền nhắc đến “hội đua ngựa”.
“Vài hôm nữa là sinh nhật của đại phu nhân nhà Thượng thư bộ Lại, năm nay bà không muốn mở tiệc, chỉ tổ chức một hội đua ngựa, mời các tiểu thư quý tộc kinh thành đến vui chơi.”
Đại phu nhân nhà Thượng thư bộ Lại có hai đích tử, trưởng tử đã qua tuổi ba mươi, thứ tử mới vừa đôi mươi, đang tuổi bàn chuyện hôn sự.
Hội đua ngựa bề ngoài là mừng sinh nhật, kỳ thực là bà ấy muốn chọn cho thứ tử một nàng dâu thích hợp.
Chẳng lẽ Ôn Sơ Vân nhắm trúng thứ tử Bạch gia?
Ôn Tuyết Yểu nghĩ một lúc, thấy không giống, hơn nữa trong giấc mộng kia, nàng ta và thứ tử Bạch gia cũng chẳng có giao tình gì.
Nếu là ngày thường, nàng chẳng hứng thú gì với mấy hội đua ngựa, hội thơ thế này.
Nhưng bây giờ trong lòng nàng có chuyện gấp cần kiểm chứng — chính là giấc mộng kỳ lạ đó — nên hầu như không suy nghĩ nhiều, liền chủ động nói: “Nghe cũng thú vị đấy.”
Ôn Sơ Vân thoáng ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ Ôn Tuyết Yểu lại dễ dàng đồng ý. Nàng vốn nghĩ, nếu muốn thuyết phục đối phương đi dự hội, chỉ dựa vào miệng lưỡi mình e là không được.
Vì thế, nàng mới trước tiên đi tìm Nguyên Diệp, giả bộ như nếu Ôn Tuyết Yểu không đi được, thì nàng cũng không đi, để lấy lòng thương của Nguyên Diệp rồi nhờ hắn giúp.
Trước giờ cũng vẫn là như vậy, nên Nguyên Diệp nghe xong không hề nghi ngờ, thấy nàng ra vẻ khổ sở, quả nhiên liền đồng ý giúp.