Mắt Ôn Sơ Vân sáng lên, nàng ta cúi mắt giấu đi tia sáng trong đáy mắt, dịu dàng hành lễ: “Nữ nhi tạ phụ thân quan tâm.”
———
Những ngày mưa dầm rốt cuộc cũng qua đi, trời đã hửng nắng, nhìn ra ngoài khiến lòng người cũng sáng sủa hẳn lên.
Tiểu Thử bưng bát thuốc vừa nấu xong bước vào, lúc ấy Ôn Tuyết Yểu đang lười biếng tựa trên ghế mỹ nhân bên cửa sổ, tay cầm một quyển thoại bản, nhưng mắt thì lơ đãng, chẳng tập trung đọc.
Những ngón tay thon mảnh kẹp lấy mép giấy, thật lâu vẫn chưa lật qua nổi một trang.
Tiểu Thử thấy Ôn Tuyết Yểu sắc mặt uể oải, lại nhớ đến chuyện vừa bắt gặp khi nãy, trong lòng càng thêm tức giận.
“Tiểu thư, tứ tiểu thư đến rồi.” Tiểu Thử bĩu môi nói.
Nàng đưa bát thuốc sứ đầy tràn lên, thấy Ôn Tuyết Yểu nhăn mày uống cạn, vội vàng đưa tiếp một đĩa mứt quả.
Vị ngọt dịu tan ra trong miệng, vẻ khổ sở trên mặt Ôn Tuyết Yểu cuối cùng cũng tan đi phần nào.
Nàng ngậm mứt quả, giọng nói có chút chậm rãi: “Đã đến thì cho nàng ấy vào đi.”
Nói xong câu ấy, ánh mắt nàng còn chẳng buồn liếc ra ngoài cửa, đủ thấy nàng hoàn toàn không hứng thú gì với vị muội muội cùng cha khác mẹ kia.
Tiểu Thử hừ khẽ: “Giờ người ta vẫn còn đang ở phòng khách đấy.”
Phòng khách.
Đó là chỗ ở của Nguyên Diệp.
Bàn tay đang cầm thoại bản của Ôn Tuyết Yểu khẽ run lên, chẳng còn tâm trí nào mà đọc nữa, dứt khoát đặt quyển sách sang một bên.
“Tứ tiểu thư không biết là đến thăm tiểu thư hay là cố ý đến thăm tên nô bộc kia, thật là chẳng hiểu chút lễ độ nào.” Tiểu Thử bực bội nói.
Trước đây Ôn Tuyết Yểu chỉ nghĩ Ôn Sơ Vân xuất thân thấp hèn, nên dễ thân cận với đám nha hoàn sai vặt, chuyện nàng ta lén lút gặp Nguyên Diệp cũng chẳng phải lần đầu, chỉ là trước đây nàng chẳng buồn để tâm.
Nhưng giờ có giấc mộng kia, nàng chợt nhận ra bấy lâu nay mình đã bỏ qua quá nhiều chuyện.
Ôn Tuyết Yểu nhắm mắt lại, lục lại trong đầu những nút thắt then chốt trong giấc mộng ấy.
Nàng vẫn chưa dám chắc giấc mộng kia là thật, vì mấy ngày qua xảy ra toàn những chuyện nhỏ nhặt quá đỗi bình thường, dù có vài việc khớp với trong mộng, cũng không thể loại trừ chỉ là trùng hợp.
Muốn hoàn toàn kiểm chứng, nhất định phải có một chuyện lớn.
Nàng nghĩ đến hội đua ngựa trong mộng.
Nếu không sai, thì chính là mấy ngày tới.
Ôn Tuyết Yểu tự biết mình không thông minh, nhưng cũng không phải loại ngốc nghếch đến mức sự thật bày ra trước mặt còn tự lừa mình dối người. Nếu giấc mộng ấy thực sự ứng nghiệm, dù có đau đớn cỡ nào, nàng cũng sẽ nhanh chóng dứt khoát cắt đứt quan hệ với Nguyên Diệp.
Tuyệt đối không để hắn lợi dụng mình, làm hại nàng và gia đình.
Chỉ chừng nửa chén trà sau, nha hoàn ngoài sân vào báo, nói tứ tiểu thư đến vấn an.
Ôn Tuyết Yểu để Tiểu Thử dẫn người vào.
Ôn Sơ Vân hôm qua được Ôn tướng dặn dò, hôm nay đặc biệt nấu một bát cháo bổ dưỡng mang đến cho Ôn Tuyết Yểu. Thêm nữa, hôm nay thϊếp mời của đại phu nhân nhà Thượng thư bộ Lại vừa được gửi tới phủ, nàng ta không thể không chạy chuyến này.
Ban đầu hôm qua đã được Ôn tướng đồng ý cho nàng ta một mình dự hội, nhưng tối qua nàng ta nghĩ lại, tuy một mình đi cũng có thể nắm lấy cơ hội nổi bật giữa đám tiểu thư quý tộc kinh thành, nhưng vào thời khắc quan trọng như thế, nàng càng muốn để Ôn Tuyết Yểu tận mắt chứng kiến.