Hóa ra không phải vì chuyện đóng xác chết nên Hạ Cảnh tỏ thái độ cứng rắn không nể mặt anh ta, mà là do có người quấy rối Diệp Thinh trong đoàn phim.
Tuy công ty điện ảnh không phải do anh ta quản, nhưng đoàn phim này được anh ta đầu tư dưới danh nghĩa cá nhân, đạo diễn cũng do anh ta chọn, giờ xảy ra chuyện đương nhiên anh ta phải chịu trách nhiệm.
Anh ta nói: “Tôi lập tức cho người đi xử lý.”
Việc mang tiền vào đoàn phim như vậy rất phổ biến, mỗi ngày anh ta đều rất bận rộn, không thể quan tâm đến những việc nhỏ nhặt như thế, nhưng nếu có ai dám xúc phạm Diệp Thinh, anh ta cũng tuyệt đối không bỏ qua, không cần đến Chu Niệm Viễn hay nhà họ Diệp ra tay.
Diệp Thinh là đứa trẻ mà anh ta trông nom từ nhỏ, cũng coi như em trai của anh ta. Việc giúp Chu Niệm Viễn “chơi khăm” em trai là một chuyện, còn việc Diệp Thinh bị người ngoài bắt nạt lại là chuyện khác.
Hạ Cảnh nói: “Không cần.”
Cố Cảnh Thâm nhìn anh.
Hạ Cảnh nói tiếp: “Tôi sẽ xử lý.”
Chuyện của nhóc con, anh sẽ quản, và cũng chỉ có anh mới được phép quản.
Việc anh báo chuyện này cho Cố Cảnh Thâm chỉ là để Cố Cảnh Thâm có thêm một chút áy náy với Diệp Thinh.
Sau này, nếu Chu Niệm Viễn có ý định “chơi khăm” em trai lần nữa, có lẽ Cố Cảnh Thâm sẽ không tiếp tục giúp.
Quả nhiên, vẻ áy náy trên mặt Cố Cảnh Thâm càng rõ rệt: “Hay là thế này, Tiểu Thinh trực tiếp đóng vai nam 2 luôn đi, cát-xê cứ để Tiểu Thinh quyết định.”
Hạ Cảnh rót một ly sữa cho Diệp Thinh, ra hiệu cho cậu uống, nhưng cậu không lên tiếng.
Chuyện này phải để Diệp Thinh tự cân nhắc.
Diệp Thinh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thôi, anh mua cho em đôi giày là được.”
Cố Cảnh Thâm không hiểu lắm: “Giày gì?”
Diệp Thinh giơ chân lên, nói: “Đôi giày này đá vào tên khốn kia, bẩn rồi.”
Cậu định sau khi đá Hách Vân Long xong sẽ đi mua giày mới, nhưng vì Hạ Cảnh đã đến, cậu từng nghe nói rằng tặng giày dễ làm người nhận rời đi, mà cậu không muốn Hạ Cảnh rời xa mình nên vẫn cố nhịn không nhắc đến.
Cố Cảnh Thâm lập tức gọi trợ lý đi mua giày.
Diệp Thinh hài lòng, cậu vui vẻ uống sữa.
Giày mới đã được thay, ông chú kia còn đứng ra bảo vệ cậu, Diệp Thinh cảm thấy cuộc sống của mình thật hạnh phúc, còn hạnh phúc hơn cả cặp vợ chồng mới cưới như anh họ và anh dâu.
Cậu không nhịn được, lại lén nắm tay người đàn ông ấy.
Hạ Cảnh liếc nhìn cậu một cái, không tránh né.
Tâm tư của nhóc con quá dễ hiểu, anh không nỡ làm cậu thất vọng thêm nữa.
Trên đường đến khu thành phố điện ảnh, suốt hơn ba tiếng, anh đã nghĩ về cách làm thế nào để dỗ nhóc con vui vẻ.
Có lẽ niềm vui của cậu cũng chỉ đơn giản là được nắm tay anh mà không bị hất ra.
Cố Cảnh Thâm nhìn những cử chỉ nhỏ của Diệp Thinh mà buồn cười.
Từ nhỏ cậu nhóc này đã rất hoạt bát, việc theo đuổi Hạ Cảnh cũng rất rầm rộ, cả giới thượng lưu đều biết cậu đang theo đuổi nhân vật đứng thứ hai của nhà họ Chu.
Những kẻ có ý đồ xấu thì cười cợt rằng Chu Niệm Viễn thậm chí sẵn sàng “dâng” em họ của mình đi.
Nhưng những người bạn thân lại hiểu rằng Chu Niệm Viễn luôn thương yêu Diệp Thinh nhất, làm sao nỡ để cậu làm món hàng trao đổi.
Hoàn toàn là do Diệp Thinh cậu tự thích.
…
Giày đã thay xong, bụng cũng đã no, Diệp Thinh buồn chán chơi đùa với ngón tay của Hạ Cảnh.
Cố Cảnh Thâm còn phải quay lại Hải Thành gấp trong đêm, nên đã chào tạm biệt họ.
Hạ Cảnh thanh toán, rồi cùng Diệp Thinh rời khỏi quán lẩu.
Trong thành phố náo nhiệt, bên đường đâu đâu cũng là quán ăn khuya, Hạ Cảnh cúi đầu nhìn nhóc con đi theo sau mình, nói: “Em muốn ở lại hay về Hải Thành?”
Diệp Thinh nắm lấy cánh tay anh, ngập ngừng nói: “Anh phải về rồi à?”
Hạ Cảnh không đáp lời.
Diệp Thinh sốt ruột: “Vậy em cũng đi theo anh về… Em không cần diễn nữa, dù sao thì anh Cố cũng nói hợp đồng không còn hiệu lực nữa rồi.”
Cậu thật sự rất thích diễn xuất, dù chỉ là đóng xác chết cũng thấy vui, nhưng so với ông chú này thì diễn xuất có ý nghĩa gì đâu.
Hạ Cảnh đột nhiên nắm lấy tay cậu, năm ngón tay chen qua kẽ tay của Diệp Thinh, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Diệp Thinh mở to mắt, tim đập thình thịch.
Hạ Cảnh nhìn xuống, nói: “Nếu em muốn diễn thì ở lại đi.” Anh ngừng một chút: “Ngày mai là Chủ Nhật, tôi được nghỉ.”
Diệp Thinh chớp mắt.
Cậu thông minh lắm, lập tức hiểu ý của Hạ Cảnh.
Nói cách khác, ông chú này cũng sẽ ở lại với cậu.
Hai mắt cậu sáng lên, cong cong dễ thương vô cùng: “Ò, vậy chúng ta đi thuê phòng thôi!”
Hạ Cảnh: “…”