Nhà họ Cố có một công ty điện ảnh, giao cho đứa con ngoài giá thú quản lý, nhưng Cố Cảnh Thâm muốn can thiệp thì dễ như trở bàn tay.
Diệp Thinh ỉu xìu gật đầu, nhân cơ hội mách lẻo: “Anh Thâm chắc chắn bị anh họ em sai khiến… anh họ em ngấm ngầm gian xảo lắm.”
Hạ Cảnh khẽ nhếch môi cười, anh xoa đầu cậu, thầm nghĩ, chuyện này có đáng gì đâu, nếu nhóc con biết được thủ đoạn của anh cả mình trên thương trường, có lẽ sẽ sợ đến mất ngủ vài ngày mất.
Dĩ nhiên, trong những việc anh cả cậu làm cũng không thiếu sự góp sức của anh.
Anh chuyển chủ đề, nói: "Chẳng phải em đang đói sao, chúng ta đi ăn cơm trước đã."
Vừa rồi Diệp Thinh đã gửi cho anh một tin nhắn WeChat, dù chỉ là chữ nhưng cũng thấy được vẻ đáng thương: [Anh Cảnh ơi, vừa mới quay xong, em đói đến mức sắp ngất rồi!]
Lúc này đã là hoàng hôn, đúng vào giờ ăn.
Đoàn phim thực ra có chuẩn bị cơm hộp cho diễn viên quần chúng, nhưng Diệp Thinh trước đó định chạy về Hải Thành nên chẳng nghĩ đến việc lấy cơm hộp.
Diệp Thinh sờ sờ bụng, nói: "Được ạ."
Cậu cười híp mắt nhìn Hạ Cảnh, đôi mắt đen láy phản chiếu toàn hình bóng của anh.
Người đàn ông trước mắt cậu thật dịu dàng, hơn nữa vẫn nắm tay cậu, không buông ra.
Diệp Thinh không kìm được chìm đắm trong cảm giác này, mơ màng nghĩ, giá như ngày mai người đàn ông ấy vẫn dịu dàng như thế này thì tốt biết mấy.
Gió đêm mùa hè nhẹ nhàng thổi qua, vạt áo thiếu niên bay phấp phới, mắt cười cong cong.
Thành phố điện ảnh treo đầy đèn l*иg đỏ, vừa tối là đều sáng lên, ánh sáng đỏ rọi lên làm thiếu niên đẹp đến kinh tâm động phách.
Hạ Cảnh cúi đầu, che giấu hết vẻ ngạc nhiên trong đáy mắt.
Sau khi lên xe, anh gửi một tin nhắn cho Cố Cảnh Thâm rồi lái xe vào thành phố, tìm một nhà hàng lẩu, đặt phòng riêng để Diệp Thinh ăn thỏa thích.
Một tiếng trôi qua, cửa phòng bỗng có tiếng gõ, một người đàn ông đẹp trai bước vào.
Diệp Thinh ăn đến bụng tròn vo, cậu ngước lên nhìn, ngạc nhiên nói: "Anh Thâm?" Người đến chính là Cố Cảnh Thâm.
Khóe môi anh khẽ cong lên, mỉm cười với Diệp Thinh.
Diệp Thinh bị anh gài một ngày, rồi còn phải bị gài thêm sáu ngày nữa, lúc này gặp được người thật làm sao giấu được cảm xúc, cậu lập tức lên án: "Anh Thâm, anh quá đáng quá!"
Cố Cảnh Thâm nhìn về phía Hạ Cảnh, sau khi chân thành xin lỗi mới vội vàng giải thích: "Tiểu Thinh à, chuyện này cậu đừng trách anh, anh cũng bị anh họ cậu sai khiến."
Câu nói này thực ra là nói cho Hạ Cảnh nghe.
Có trời mới biết cậu cả nhà họ Cố đã bất lực đến mức nào.
Một giờ trước anh ta còn đang đàm phán dự án ở thành phố bên cạnh, đột nhiên nhận được tin nhắn WeChat của Hạ Cảnh, nói muốn nói chuyện về Diệp Thinh.
Ban đầu anh ta cũng chỉ tiện tay giúp Chu Niệm Viễn trêu Diệp Thinh thôi, dù sao hai anh em họ cũng quen đùa giỡn với nhau rồi.
Kết quả Hạ Cảnh xen vào, muốn bênh vực Diệp Thinh.
Người này tuy không phải xuất thân từ giới thế gia như bọn họ, nhưng hiện tại là Phó Tổng Giám đốc tập đoàn Chu thị, là cấp dưới được Chu Niệm Viễn tin tưởng nhất, quan trọng hơn là Hạ Cảnh còn nắm cổ phần của Chu thị.
Nhà họ Chu đứng vững hàng trăm năm, không niêm yết trên sàn chứng khoán, không công khai thông tin, cổ phần chỉ trao cho những người có huyết thống trực hệ, những người khác chỉ được nhận di sản tương ứng.
Có thể sở hữu cổ phần tập đoàn Chu thị, đủ để chứng minh Hạ Cảnh lợi hại đến thế nào.
Một nhân vật như vậy, anh ta không hề muốn đắc tội, đành phải đích thân chạy đến xin lỗi.
Cố Cảnh Thâm xin lỗi xong, lại nói sẽ hủy hợp đồng ngay lập tức, Diệp Thinh không cần phải đóng xác chết nữa.
Diệp Thinh biết Hạ Cảnh đang bênh vực mình, cậu đung đưa chân nói: "Em khá thích đóng xác chết mà."
Cố Cảnh Thâm: "..."
Hạ Cảnh liếc nhìn Diệp Thinh, rồi tự tay rót trà cho Cố Cảnh Thâm, nói: "Vậy cứ để em ấy tiếp tục đóng đi."
Cố Cảnh Thâm lại: "..."
Người này làm sao vậy, một giờ trước còn cứng rắn gửi tin nhắn cho anh ta đòi bênh vực Diệp Thinh, kết quả Diệp Thinh vừa nói thích là lập tức đổi ý, để mặc Diệp Thinh làm bừa ư?
Cố Cảnh Thâm uống một ngụm trà, nén lại sự khó hiểu của mình, anh ta không muốn ăn bát cơm chó này.
Hạ Cảnh rót thêm trà cho anh ta, rồi lại từ tốn hỏi: "Cậu cả Cố có quen Kim Bằng của công ty Công nghệ Kim Tân không?"
"Có nghe tới."
Nhà họ Cố kinh doanh chủ yếu về đường biển, không có giao thoa với ngành công nghiệp mới nổi, cũng chỉ dừng ở mức nghe qua mà thôi.
Hạ Cảnh gật đầu, nói: "Tiểu Thinh bị quấy rối ở đoàn phim."
Cố Cảnh Thâm giật mình, anh ta đặt tách trà xuống với vẻ mặt nghiêm trọng, chờ Hạ Cảnh nói tiếp.
"Là diễn viên được tổng giám đốc của Kim Tân bao nuôi, đóng vai nam 2 trong phim của anh." Hạ Cảnh khẽ ngước mắt, nhìn thẳng vào anh ta.
Cố Cảnh Thâm đã hiểu.