Quân Nguyệt Nguyệt xưa nay là một người hành động. Nhưng đúng lúc môi hai người sắp chạm nhau, khi Phương An Ngu đã nhắm nghiền mắt lại, cô lại chần chừ.
Đùa thì đùa, nhưng Phương An Ngu dù sao cũng là anh trai của nam chính. Cô đã quyết định thoát khỏi cốt truyện chính, thì không thể dây dưa với anh nữa. Đợi khi trở về từ chỗ ông cụ Quân, Quân Nguyệt Nguyệt định ly hôn, lúc này mà lại đi bắt nạt cái tên ngốc nghếch có vẻ chậm chạp này rõ ràng là không phù hợp.
Quân Nguyệt Nguyệt dừng lại, thổi một hơi vào Phương An Ngu, buông anh ra rồi đứng dậy, lăn sang phía bên kia giường.
Lông mi Phương An Ngu run rẩy nhanh chóng. Anh không biết diễn tả cảm giác lúc này của mình như thế nào. Sợ, nhưng lại không giống sợ.
Anh đã biết nhiều loại cảm xúc thông qua việc xem TV và đọc sách, nhưng những cảm xúc đó, đều như bị ngăn cách bởi một thứ gì đó, không chân thật, bởi vì anh chưa từng trải nghiệm những cảm xúc đó.
Anh không biết cảm giác hiện tại của mình gọi là mong đợi, theo bản năng cố gắng kìm nén, hai tay nắm chặt chăn bên cạnh.
Quân Nguyệt Nguyệt thổi vào anh một cái, đứng dậy lăn lên giường.
Phương An Ngu hơi mơ màng mở mắt, ngẩn người một lát, quay người khó hiểu nhìn Quân Nguyệt Nguyệt.
Cảm xúc trong mắt anh rất dễ hiểu – Sao không tiếp tục?
Quân Nguyệt Nguyệt cười vỗ vỗ chăn, vẫy tay ra hiệu cho Phương An Ngu qua nằm xuống. Ý nghĩa đơn giản đến vậy, không cần viết Phương An Ngu cũng hiểu.
Anh tưởng Quân Nguyệt Nguyệt muốn nằm xuống để làm chuyện đó, nên dù rất khó xử, anh vẫn đứng dậy khỏi giường, còn rất tự giác cởϊ qυầи áo ngủ của mình.
Quân Nguyệt Nguyệt nhìn là biết anh đã hiểu lầm. Cô dựa vào cạnh giường nằm xuống, ngắm nhìn thân hình Phương An Ngu.
Một người đàn ông mà trắng bóc quá mức thì không đẹp, hơn nữa có lẽ vì không tập luyện nên anh trông không đẹp bằng cơ bắp săn chắc của Phương An Yến.
Tuy không có mỡ thừa, nhưng nhìn đâu cũng thấy mềm mại. Ồ, có một chỗ ngoại lệ.
Quân Nguyệt Nguyệt cười thưởng thức cảm giác này, hơi giống như cô đã bỏ ra số tiền lớn để mua người, đang làm chuyện gì đó mờ ám.
Đợi Phương An Ngu bò lên giường, Quân Nguyệt Nguyệt cắt ngang suy nghĩ đó, cầm điều khiển từ đầu giường, tắt đèn trong phòng, rồi ấn giữ Phương An Ngu đang tiến về phía cô, cuộn anh vào chăn, vỗ vỗ ra hiệu anh đừng động, rồi mới nằm lại bên mình, nhắm mắt ngủ.
Phương An Ngu không hiểu Quân Nguyệt Nguyệt định làm gì, căng thẳng bất động, cuộn trong chăn đổ mồ hôi vẫn không động đậy.
Mãi đến khi Quân Nguyệt Nguyệt ngủ say, đợi đến khi anh thực sự buồn ngủ không chịu nổi cũng ngủ thϊếp đi, trong phòng mới hoàn toàn chỉ còn lại tiếng hít thở dài và đều đặn.
Sáng sớm hôm sau, Quân Nguyệt Nguyệt tỉnh dậy trước để đến phòng hoa tập thể dục. Khi cô tập xong, mồ hôi đầm đìa trở về, vừa vặn gặp Phương An Yến mặc vest chỉnh tề, đi từ trên lầu xuống.
Sáng nay anh ta phải đến công ty một chuyến, sắp xếp công việc mấy ngày tới.
Phương An Yến mặc vest thực sự rất đẹp, dù sao cũng là nam chính.
Anh ta thấy Quân Nguyệt Nguyệt thì sắc mặt không tốt, Quân Nguyệt Nguyệt còn nhìn bộ vest của anh ta, huýt một tiếng sáo vang.
Sau đó Phương An Yến trượt chân, khó khăn lắm mới đứng vững được sau một cú xoạc chân. Nhưng không may "xoẹt" một tiếng, chỗ vải mỏng manh ở vị trí khó tả bị rách ra, trong phòng lại vang lên tiếng cười the thé phóng đãng và vô đạo đức của Quân Nguyệt Nguyệt.
Đến cả Quân Du, người được người giúp việc đẩy ra khỏi phòng, cũng không nhịn được cúi đầu cười trộm.
Quân Nguyệt Nguyệt trở về phòng ngủ, chuẩn bị đi tắm, kết quả đi ngang qua giường thì thấy Phương An Ngu vẫn cuộn tròn trong chăn, cô không nhịn được dừng lại kéo đầu anh ra khỏi chăn.
Phương An Ngu cả đêm bị cuộn trong chăn, tóc anh lúc này còn ướt hơn tóc Quân Nguyệt Nguyệt, toàn là mồ hôi.
Quân Nguyệt Nguyệt kéo anh ra, anh mơ mơ màng màng mở mắt, đội mái tóc xoăn ướt sũng nhìn Quân Nguyệt Nguyệt, rồi ôm lấy cô.
Quân Nguyệt Nguyệt: “...?”
Sau khi ôm lấy Quân Nguyệt Nguyệt, Phương An Ngu rất chủ động kề sát cổ cô, cẩn thận từng chút một.
Trong phòng kéo rèm chắn sáng, tối om, anh ngủ mơ màng, không biết đây là ban ngày hay ban đêm. Anh cứ đợi Quân Nguyệt Nguyệt, đợi đến khi không chịu nổi ngủ thϊếp đi vẫn đợi. Tưởng rằng đây là đã đợi được rồi, nên ôm lấy Quân Nguyệt Nguyệt đầm đìa mồ hôi chủ động làm lành.
Giống như một con vật nhỏ đợi chủ cả đêm, tủi thân dụi dụi.
Quân Nguyệt Nguyệt bị môi anh cọ vào khiến hơi thở ngừng lại. Cô đưa tay nắm lấy mái tóc xoăn ướŧ áŧ của anh, ép mặt anh ngẩng lên, thổi một hơi vào mặt anh: "Tỉnh dậy đi, làm gì thế? Mắt còn chưa mở đã giở trò lưu manh rồi..."
Nói xong, Quân Nguyệt Nguyệt bĩu môi bất lực, cảm thấy sâu sắc rằng nếu cô ở chung với Phương An Ngu lâu hơn, sớm muộn gì cũng thành một kẻ thần kinh tự nói chuyện một mình.
Phương An Ngu thì bị cô thổi cho tỉnh táo hơn một chút. Quân Nguyệt Nguyệt gỡ tay anh đang vòng quanh cổ mình ra, đi đến cửa sổ kéo rèm lên. Ánh nắng chói chang không chút kiêng dè tràn vào phòng, Phương An Ngu đưa tay che mắt một cái, ngẩn người một lát, mới nhận ra bây giờ là ban ngày.
Tối qua...
Anh nhìn Quân Nguyệt Nguyệt.
Quân Nguyệt Nguyệt bị anh nhìn đến bật cười, đi ngang qua anh búng vào trán anh một cái, vừa đi vào phòng tắm vừa lẩm bẩm: "Sao, nhìn bộ dạng anh thì tối qua không làm được còn tiếc lắm à..."
Phương An Ngu ngồi trên giường nhìn cửa phòng tắm, ngẩn người một lúc lâu, mới sau đó ý thức được, Quân Nguyệt Nguyệt tối qua gọi anh vào phòng ngủ, chỉ là gọi anh vào phòng ngủ, không có ý định làm gì với anh cả.
Nhận ra chuyện này, anh lại ngẩn người thêm một lúc lâu, không hiểu tại sao cô lại làm vậy, rõ ràng trước đây cô rất ghét anh.
Ngay cả những bông hoa anh trồng, cô cũng không cho phép đặt ở ban công.
Quân Nguyệt Nguyệt tắm xong đi ra. Phương An Ngu vẫn ngồi đó “phơi thịt”. Cô không nhịn được cười một tiếng, nhưng cười xong lại không biết mình cười vì cái gì.
"Chắc bị thằng ngốc lây nhiễm rồi." Quân Nguyệt Nguyệt lẩm bẩm nhỏ giọng rồi thay quần áo, chạy ra ban công phòng khách vươn vai.
Khi vươn vai, cô nhìn thấy cửa nhà kho bên cạnh ban công đang mở, lờ mờ nhìn thấy những cây xanh mướt bên trong.
Quân Nguyệt Nguyệt ngừng lại một chút, nhớ ra trong cốt truyện, Phương An Ngu thích trồng hoa. Anh trồng rất nhiều hoa, nhưng sau khi kết hôn, nguyên chủ không cho phép anh đặt những bông hoa đó ở ban công phòng khách, vì cô nói mình bị dị ứng phấn hoa.
Thực ra là cô không vừa mắt bất cứ thứ gì của Phương An Ngu, lại không dám công khai vứt bỏ, chỉ ép Phương An Ngu đặt hoa cỏ, cùng với chính Phương An Ngu, vào căn nhà kho nhỏ xíu ở ban công.
Quân Nguyệt Nguyệt cũng không phải là ma quỷ gì, suy nghĩ một chút rồi chui vào căn nhà kho nhỏ.
Đợi đến khi Phương An Ngu đã hết ngẩn ngơ, rửa mặt xong ra khỏi phòng ngủ, thì thấy Quân Nguyệt Nguyệt đang cầm bình tưới hoa của anh, tưới hoa ở ban công.
Tất cả những chậu hoa bị chuyển vào nhà kho hơn một tháng đều được mang ra, đặt dưới ánh nắng mặt trời, lá cây còn đọng sương nước, ngẩng đầu về phía mặt trời run rẩy vươn cành lá, trông như vừa được tưới tắm thỏa thuê.
Cửa sổ ban công mở hé, có gió nhẹ nhàng thổi vào qua khe cửa, làm mái tóc dài còn ẩm ướt của Quân Nguyệt Nguyệt bay bay.
Phương An Ngu đứng bất động giữa phòng khách, nhìn Quân Nguyệt Nguyệt mãi không rời mắt. Trong lòng có một cảm giác rất kỳ lạ, mà anh không biết phải diễn tả thế nào, đang lặng lẽ lớn dần cùng với những cành lá đang vươn mình, cùng với dòng nước trong veo từ bình tưới.
Phương An Ngu thích hoa cỏ, vì anh cảm thấy, chúng giống anh, không biết gì, không nghe được cũng không nói ra được, nhưng lại có thể nhìn thấy, vì chúng sẽ quay đầu về phía ánh nắng, bị nhốt vào căn phòng tối tăm sẽ héo úa vàng úa.
Phương An Ngu biết đó là chúng đang buồn, nhưng anh cũng bất lực. Thế nhưng sáng nay, tất cả chúng đều được đặt lại dưới ánh nắng mặt trời, được uống no nước, trông đều rất vui vẻ.
Phương An Ngu còn nhớ, cô từng ghét bỏ đến mức đá đổ một chậu, chậu hoa bị nứt anh không biết phải làm sao. Những thứ này đều do Phương An Yến mua, anh không biết mở lời thế nào để nhờ em trai anh mua lại, em trai anh luôn rất bận, bận rộn với những công việc kinh doanh gia đình mà anh hoàn toàn không giúp được.
Vì vậy Phương An Ngu không bao giờ chủ động mở lời, chỉ có thể dùng những chậu hoa khác chen vào chỗ nứt, không dám di chuyển. Nhưng bây giờ cái chậu hoa khiến anh bó tay đó, đã được buộc lại bằng một sợi dây từ bên ngoài, trông rất đẹp, giống như một món quà chưa bóc, chậu hoa cũng sẽ không vỡ ra nữa...
Phương An Ngu ngẩn người quá lâu, Quân Nguyệt Nguyệt liếc mắt thấy anh giống hệt một con rối bị đứng im.
Sau khi tưới xong tất cả các loại hoa, cô đặt bình tưới xuống, đi đến bên cạnh Phương An Ngu, nhìn chằm chằm vào anh.
Phương An Ngu vẫn đang nhìn những bông hoa trên ban công.
Quân Nguyệt Nguyệt thúc anh một cái, rồi chìa tay ra.
Phương An Ngu cuối cùng cũng hoàn hồn, từ túi quần, anh lấy ra cuốn sổ nhỏ đưa cho Quân Nguyệt Nguyệt.
Quân Nguyệt Nguyệt nhận lấy, viết: [Sau này anh ngủ ở phòng ngủ mỗi tối, hoa cũng có thể để ở ban công.]
Phương An Ngu nhận lấy, cúi đầu đọc.
Quân Nguyệt Nguyệt đi thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài mua đồ.
Trước khi ra khỏi cửa, Phương An Ngu đưa cho cô cuốn sổ nhỏ đã viết: [Cảm ơn.]
Quân Nguyệt Nguyệt nhìn rồi mỉm cười với anh, bước ra khỏi cửa.
Tuy nhiên, chưa đầy hai giây, cửa lại mở ra, Quân Nguyệt Nguyệt giật lấy cuốn sổ từ tay Phương An Ngu, người vẫn đang ngẩn ngơ ở cửa, nhanh chóng viết: [Anh dù sao cũng rảnh rỗi, hay là đi mua sắm với tôi?]
Đúng lúc thiếu một cái máy xách đồ hình người biết nghe lời.
Quân Nguyệt Nguyệt muốn tìm Quân Du đi cùng, nhưng chân Quân Du không tiện, cô còn phải chăm sóc, đẩy cô ấy, phiền quá.
So với đó, Phương An Ngu ngoan ngoãn, bảo đâu nghe đó như vậy, mới phù hợp để đưa đi mua sắm.
Phương An Ngu cầm lấy cuốn sổ, đọc xong một lúc chưa kịp phản ứng. Quân Nguyệt Nguyệt không chờ anh phản ứng nữa, đẩy anh vào nhà, tự tay thay quần áo cho anh, kéo anh đi thẳng xuống lầu, nhờ người giúp việc sắp xếp tài xế, rồi dắt anh đi mất.
Chỉ là cô không biết, Phương An Ngu từ khi mấy tuổi bị lạc hai ngày mới tìm được, thì không bao giờ ra ngoài nữa.
Vài lần hiếm hoi bắt buộc phải đi ra ngoài đều có Phương An Yến đi cùng toàn bộ, cũng chỉ là trong xe, đến đích, những đoạn đường thẳng như vậy, được coi là "ra ngoài".
Quân Nguyệt Nguyệt lại trực tiếp đưa anh đến trung tâm phố đi bộ ồn ào.
Hôm nay lại là Chủ nhật, người chen chúc người, Phương An Ngu hoa mắt nắm chặt tay, nhất thời không biết nên nhìn đi đâu. Cảnh tượng này anh chỉ từng thấy trên TV, nhưng cách màn hình và thực tế hoàn toàn khác biệt...
Đầu Phương An Ngu như một bánh xe không thể quay, nhìn xung quanh không thể thu mắt lại, đi hai bước lại khựng lại.
Quân Nguyệt Nguyệt kéo anh như kéo một con trâu già không chịu làm việc, không chịu bước đi, chẳng mấy chốc đã hối hận.
"Đi đi... đi đi anh trai!" Quân Nguyệt Nguyệt ở phía sau Phương An Ngu, đẩy vào lưng anh, đẩy đến đổ mồ hôi, tức đến mức muốn đưa anh về.
Cô móc cuốn sổ nhỏ từ túi anh ra, viết vèo vèo: [Anh mà không đi, tôi sẽ bảo tài xế đưa anh về!]
Phương An Ngu cúi đầu đọc, phản ứng một lúc, nhìn đôi mắt tròn xoe của Quân Nguyệt Nguyệt, và mồ hôi đang chảy trên trán cô, đưa tay lau cho cô.
Hai cô gái nhỏ đi ngang qua lập tức che miệng la lên.
"Oa! Là người thật! Em cứ tưởng là búp bê cỡ người thật đó á á á á."
"Trời ơi, anh ấy giúp bạn gái lau mồ hôi, cưng chiều quá! Em chết mất..."
Tiếng nói này gần như không bị kìm nén, ngay cả tiếng cảm thán cũng truyền chính xác vào tai Quân Nguyệt Nguyệt.
Quân Nguyệt Nguyệt: “...”
Cô nhìn kỹ Phương An Ngu, Phương An Ngu đang gật đầu với cô.
Dưới ánh nắng mặt trời, mái tóc xoăn xõa xuống trán, tự nhiên có chút vàng óng. Khuôn mặt vốn dĩ không có chút tì vết nào, đôi mắt to, hàng mi rõ từng sợi, dưới nắng gắt nhìn càng giống như đã được cà mịn. Hơn nữa toàn thân anh vì có chút chậm chạp, ánh mắt và hành động đều có vẻ đờ đẫn, quả thực... giống như một con búp bê nam khổng lồ được chế tác tinh xảo.
Quân Nguyệt Nguyệt đưa tay véo má anh một cái, đẩy anh: "Đi thôi!"
Lần này có lời đe dọa được đưa về nhà, Phương An Ngu bắt đầu rất ngoan ngoãn đi theo sau Quân Nguyệt Nguyệt, tận tụy đóng vai giá treo quần áo và máy xách đồ, khiến Quân Nguyệt Nguyệt vô cùng hài lòng.
Hai người đi dạo bên ngoài suốt nửa ngày, đến chiều khi Phương An Yến đã sắp xếp xong công việc ở công ty, trở về nhà chuẩn bị lái xe đi trấn Hưu Đức thăm ông cụ Quân thì kinh hoàng phát hiện, anh trai anh ta biến mất rồi!
Phương An Yến sợ đến dựng tóc gáy ở gáy, không biết mình đã chạy xuống cầu thang như thế nào. Tìm thấy người giúp việc trong bếp, lúc này mới biết anh trai mình lại bị người phụ nữ khốn nạn kia đưa ra ngoài!
"Quân Duyệt! Cô chết chắc!" Phương An Yến thở hổn hển như chó điên trong phòng khách, và nhanh chóng gọi điện cho Quân Nguyệt Nguyệt.
Vừa gọi đã được bắt máy, Phương An Yến đang định bùng nổ, thì nghe thấy tiếng từ đầu dây bên kia: "Xin chào, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận..."
Gọi lại, vẫn đang bận, Phương An Yến muốn phát điên.
Chết tiệt! Anh ta bị chặn rồi.